Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng

Những tour du lịch biển độc đáo hè 2014

Đây thường là những tour có chi phí thấp, hành trình ngắn ngày nhưng đổi lại du khách được đến với những thiên đường du lịch hoàn toàn mới.

Cảnh đẹp ở Koh Rong.Cảnh đẹp ở Koh Rong.

Xu hướng chọn tour hè năm 2014 của du khách khá đa dạng, trong đó các tour “độc” được ưa thích nhất. Đây thường là những tour có chi phí thấp, hành trình ngắn ngày nhưng đổi lại du khách được đến với những thiên đường du lịch hoàn toàn mới, đắm mình và trải nghiệm hoàn toàn mới tại những điểm du lịch còn hoang sơ, mộc mạc. Nắm bắt tình hình đó SPSC TOUR đưa ra chùm tour du lịch hoàn toàn mới với chủ đề Tour độc cho chuyến du lịch hè 2014.
Đầu tiên phải kể đến hành trình đến với đảo Bình Ba (hay còn gọi là đảo Tôm Hùm), một hòn đảo quyến rũ và níu chân du khách bởi những bãi biển hoang sơ, những đụn cát trắng, những dãy san hô đầy màu sắc. Chương trình thiết kế đặc biệt với tiệc rượu vang giữa biển và trải nghiệm kéo lưới cùng ngư dân, mang đến cho chuyến du lịch của du khách những khoảnh khắc khó quên. Tour khởi hành và tối thứ 5 hàng tuần cho hành trình 3 ngày 3 đêm với giá trọn gói 1.990.000 đồng/khách.
du lich he 2014, du lich bien dao, du lich nuoc ngoai, du lich Viet Nam
Bình Ba.
Về cực Tây của Tổ quốc, quần đảo Nam Du hoang sơ tuyệt đẹp thuộc huyện đảo Kiên Hải, tỉnh Kiên Giang từ sẽ thành điểm đến hấp dẫn của du khách. Trong 21 hòn đảo lớn nhỏ, hòn Ngang khá nhộn nhịp với hàng ngàn tàu thuyền, cập bến san sát bên nhau, quán xá sung túc; đèn, đường, trường, trạm đều đầy đủ.
Hướng về phía hòn Nồm xa xa, hàng trăm chiếc thuyền câu mực giăng đèn lấp lánh trông như những chòm sao lung linh, huyền ảo trên biển đêm. Còn hòn Mấu tuy nhỏ mà đẹp đến lạ kỳ với bãi cát trắng mịn màng, những con sóng vỗ bờ thật dịu dàng, lấp lánh. Củ Tron là tên của hòn Lớn.
Khi du khách đến hòn Lớn, những điểm tham quan đầu tiên là bãi Ngự, bãi Chệt, bãi Giếng, mỗi nơi đều mang một dáng vẻ riêng rất cá tính. Ngày nay địa danh hấp dẫn nhất là bãi Đá Đỏ - nơi du khách có thể tự tay bắt một bữa ốc. Hành trình Khám phá Nam Du 3 ngày 3 đêm - khởi hành tối thứ 5 hàng tuần được bán với giá trọn gói 2.080.000 đồng/khách.
du lich he 2014, du lich bien dao, du lich nuoc ngoai, du lich Viet Nam
Đảo Nam Du.
Nếu sợ cảm giác lênh đênh trên sóng biển, du khách có thể tham gia vào hành trình Châu Đốc - Bokor - Biển Kép 2 ngày 1 đêm với giá trọn gói 1.550.000 đồng/khách. Du khách sẽ được viếng thăm và hành hương cầu phúc cho gia đình và người thân tại Miếu Bà Chúa Xứ dưới chân núi Sam: chinh phục đỉnh núi Bokor với độ cao 1.075m và tham quan pháo đài Bokor được người Pháp xây dựng từ năm 1917 đến năm 1920, chùa Năm Thuyền, đỉnh Lan Thiên.., tham quan biển Kép nổi tiếng một thời là bờ biển đẹp nhất vương quốc Campuchia và thưởng thức đặc sản ghẹ, cá biển, mực ống, tôm nướng... và cùng chiêm ngưỡng cảnh mặt trời đỏ lựng từ từ chìm khuất trong lòng biển. Chương trình khởi hành vào thứ 7 hàng tuần.
du lich he 2014, du lich bien dao, du lich nuoc ngoai, du lich Viet Nam
Cambodia - bokor
Chắc hẳn cái tên Koh Rong Samloem còn khá xa lạ với hầu hết các bạn trẻ mê du lịch ở Việt Nam, bởi lẽ chưa có một công ty tour truyền thống nào tổ chức đi Koh Rong Samloem và thông tin trên Internet thì vẫn còn quá sơ sài. Koh Rong là hòn đảo được New York Times bầu chọn là 1 trong 45 điểm đáng đến nhất thế giới năm 2012, được mệnh danh là Hawaii của châu Á. SPSC TOUR sẽ mang đến cho khách một trải nghiệm mới hoàn toàn tại đảo quốc Cambodia, đặt chân lên đảo Koh Rong và khám phá đất nước chùa tháp huyền bí, đắm mình vào làn nước trong vắt, thưởng thức tiệc buffet sôi động trên du thuyền và hoà mình vào thiên nhiên hoang sơ mà lãng mạn của "Hawaii châu Á". Chương trình 3 ngày 2 đêm khởi hành vào thứ 6 hàng tuần với giá trọn gói 2.950.000 đồng/khách.
Read More

Biển mây trên đỉnh Sừng trâu

(TTCT) - Xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh rực đỏ hoa đỗ quyên, leo được đến đỉnh ngọn Nhìu Cồ San cao hơn 2.600m so với mực nước biển, cảm giác tuyệt vời thật không thể nào tả được bằng lời.

Ngọn Nhìu Cồ San thuộc địa phận xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, Lào Cai. Theo hướng dẫn của một thanh niên người bản địa tên Chu Chê Sàn, chúng tôi đi theo lối mòn xuất phát ở làng Lao Chải của người Hà Nhì. Ngay từ điểm xuất phát, nếu là người lần đầu đến đây, chắc chắn bạn sẽ ngỡ ngàng trước những ngôi nhà xinh xắn được đắp bằng đất sét, dáng dấp đặc trưng của đồng bào nơi này.

Sắc đỏ làm duyên cho rừng

< Đường đi khó khăn, nhiều lúc phải dò từng bước.

Thử thách đầu tiên ở cuộc hành trình chinh phục Nhìu Cồ San là đoạn đường dốc nhỏ, và ngay sau đó là một con suối với những đá tảng rêu phong dễ khiến bạn trượt chân ngay lập tức nếu không cẩn trọng dò trước khi đặt chân. Vào những khi trời không có mây mù, Nhìu Cồ San nhìn từ xa khá giống với chiếc sừng trâu nên đồng bào ở đây vẫn nôm na gọi đây là đỉnh núi Sừng Trâu.

Sau một chặng đường dài chừng 10km, nhưng dường như mọi người trong đoàn không ai cảm thấy mệt nhọc có lẽ nhờ không khí ở đây quá trong lành. Những tán cây cổ thụ rợp bóng suốt chặng đường. Một khoảng trống hiện ra trước mắt chúng tôi tuyệt đẹp: bản làng của đồng bào dân tộc Mông đan xen với những thảm ruộng bậc thang.


< Phút nghỉ ngơi.

“Thật tiếc vì chúng ta không đi vào mùa lúa chín - Chu Chê Sàn nói - Nếu không bức tranh càng tuyệt hơn”. Bỗng chúng tôi phát hiện mình đang lạc bước vào một cánh rừng già với đủ loại cây gỗ quý dễ có hàng trăm năm tuổi, vươn mình giữa đại ngàn, hai bên đường mòn với nhiều loài hoa lạ đua nhau khoe sắc, dưới tán cây rừng là những nương thảo quả xanh tốt.

Trời hửng nắng! Những tia nắng rất yếu ớt, sương cũng dần tan. Lúc này chúng tôi mới có dịp ngẩng mặt lên nhìn, dường như mình lạc bước vào xứ sở của đào rừng và hoa đỗ quyên đỏ rực tuyệt đẹp... Nếu ai từng thấy đỗ quyên hay đào rừng khi chinh phục Phanxipăng và Mẫu Sơn vẫn phải thốt lên khi nhìn thấy bạt ngàn sắc đỏ ở Nhìu Cồ San.

Nhìn thân cây sần sùi, rêu phong bám víu trên thân tạo ra đủ hình thù dễ khiến ta liên tưởng đến những bộ phim thám hiểm trong rừng Amazon.

Núi trên mây


< Sắc hoa đỗ quyên điểm xuyết cho cánh rừng thêm duyên.

Tôi không nhớ chính xác mình đã đi qua bao nhiêu chóp núi và cũng không thể nào nhớ bao nhiêu lần phải thắt dây giày nữa vì quá nhiều cây rậm rạp đâm vào chân mình... Chiếc máy ảnh là thứ mình yêu nhất cũng không được an toàn vì chung số phận giống như mình, bị trầy sướt do va đập...

Phải mất khoảng ba giờ, tính từ lúc chinh phục đỉnh núi đầu tiên, vượt qua rất nhiều ngọn núi nữa chúng tôi mới leo được tới Nhìu Cồ San. Chúng tôi đã vỡ òa lên sung sướng vì đã đến đỉnh rồi, biển mây là đây, bầu trời là đây. Đúng là mây vờn đỉnh núi, có bạn còn cho rằng đúng hơn là núi trên mây.

Hai bên nơi chúng tôi đứng cách chưa đến 1m đều là vực thẳm, trắng xóa bao quanh là biển mây, trời thì gió rất mạnh, mây mù lạnh buốt táp vào mặt... Cảm xúc lúc này thật kỳ lạ. Giữa đất trời bao la thấy yêu quê hương đất nước mình hơn lúc nào hết.

< Mây vờn đỉnh núi.

Cũng như khi leo lên đỉnh Phanxipăng, muốn chinh phục Nhìu Cồ San cần phải có người dẫn đường, tốt nhất là dân bản. Có thể liên hệ với người dân ở đây để thuê người. Vì đây là biên giới, gần đồn biên phòng Y Tý nên cần mang theo chứng minh nhân dân hoặc hộ chiếu. Tất nhiên phải trình báo với các chiến sĩ ở đây về chuyến hành trình của mình.

Từ Hà Nội bạn có thể đi tàu hỏa hoặc ôtô khách đến Lào Cai. Tại đây bạn có thể thuê xe máy đến Y Tý với quãng đường 80km. Ở Y Tý nhà trọ rất nhiều, từ khách đoàn đến khách lẻ - giá trung bình là 150.000 đồng/phòng, giá cả ăn uống khá dễ chịu.

Theo Lam Thanh (Tuổi Trẻ Cuối Tuần)
Du lịch, GO!

Vượt đỉnh Nhìu Cồ San
Read More

Cùng ngư dân ra tọa độ 'nóng' - Kỳ 4

(TPO) - Những con tàu của ngư dân Đà Nẵng, Huế, Quảng Nam, Quảng Ngãi… vẫn đang Hoàng Sa thẳng tiến, họ chưa bao giờ quản ngại hiểm nguy. Bởi Hoàng Sa là lẽ sống, là ngôi nhà thực sự của ngư dân.

< Tàu ngư dân trên vùng biển Hoàng Sa.

“Giong cả con tàu mấy tỷ bạc là cả gia sản ra Hoàng Sa, đánh bắt ở vùng biển nóng thời điểm này là mạo hiểm chứ. Nhưng nói đi phải nói lại, ngư trường ông cha mình hoạt động bấy lâu nay, mình không giữ thì còn ai giữ. Bởi thế, nói một câu thật lòng, dù có nguy hiểm gấp mười đi chăng nữa, tụi tui vẫn ra Hoàng Sa” - anh Trương Văn Hay, thuyền trưởng tàu ĐNa 90235 chắc nịch.

“Trung Quốc rút giàn khoan, chúng tôi mới về”

Chúng tôi sang tàu anh Trương Văn Hay trong một đêm tối, khi người thuyền trưởng con tàu được coi là khủng trong tổ đội đánh cá ĐNa 90235 vừa sửa chữa xong phần mạn và dựng lại giàn phía sau. Sau cú húc hung hãn của “trâu đen” 71075, giàn phía sau sụp, riêng mạn trái vỡ toác, nguy cơ nước tràn vào. “Anh em thuyền viên đã phải thức trắng đêm để gia cố. Giờ thì ổn rồi” - anh Hay nói.

Con tàu ĐNa 90235 của đại gia đình họ Trương ở Thanh Khê nức tiếng Đà Nẵng vì làm ăn hiệu quả. Đây cũng là gia đình có đông người bám biển Hoàng Sa từ trước tới nay. Công suất C750CV, con tàu bằng gỗ mới được đại tu của anh Hay hiện có giá gần 5 tỷ đồng, gánh cả niềm tự hào bám biển của Thanh Khê. “Mấy năm trước, gia đình cũng rơi vào cảnh lao đao khi ngành nghề câu mực xà xa bờ chết yểu. Chuyển sang lưới vây, vốn liếng không có, cắm nợ ngân hàng được bao nhiêu đổ vào tàu. Lắm lúc bĩ cực nhưng chưa bao giờ tui nghĩ sẽ có ngày giã từ Hoàng Sa”.

< Hải giám TQ lù lù tiến đến, không khác tàu 'cờ đen'.

Anh Trương Văn Minh, em trai anh Hay, đang là thuyền phó, cho hay, sau khi bị “trâu đen” húc, cứ tưởng phải sớm rời ngư trường, chia tay anh em. Nhưng là tổ đội trưởng, anh cùng anh Hay không cho phép điều đó xảy ra. Anh Minh thành thật: Lần đầu tiên bị truy đuổi gắt gao như thế sau bao năm bám biển Hoàng Sa. Những lần trước có bị hải cảnh, hải giám đe dọa đẩy đuổi, xịt vòi rồng nhưng chưa ăn thua với những ngày qua, lúc nào cũng bị 3 - 4 tàu cá vỏ sắt Trung Quốc quay như chong chóng. Bây giờ thì chúng tôi vô cùng vững tâm. Mình tổ chức đi đánh cá theo từng tổ đội, hỗ trợ nhau trên từng mét biển, dù tàu họ to, vỏ sắt và hung hăng nhưng đố làm gì được mình.

< Ngư dân miền Trung - Những cột mốc can trường giữa Hoàng Sa.

“Tàu sửa xong rồi, tôi cũng đã thống nhất với các anh em qua Icom, trong thời điểm nóng bỏng này, chúng ta bám biển trường kỳ. Lúc nào Trung Quốc rút giàn khoan, điều hết tàu cá, hải cảnh về thì chúng ta mới kết thúc chuyến biển” - anh Hay khảng khái. Nói đoạn, anh bật Icom, hỏi thăm tình hình tàu ĐNa 90406. Anh Cường, máy trưởng tàu cho biết, cú húc từ đuôi và một lần va chạm phần mạn khiến tàu vỡ cabin, gãy cọc và bay mất dàn đèn 6 bóng. “Khắc phục xong rồi, yên tâm không có chuyện chi. Anh em vẫn vững vàng chống chọi, đời nào chấp nhận thua cuộc”. Anh Cường hào hứng nói thêm, gạo còn mấy tạ, thức ăn nước uống đầy đủ. Nước sạch còn đủ dùng cho cả tháng, tinh thần anh em thuyền viên kiên định.

Vẫn không thể không nhắc đến anh Lê Văn Chiến (thuyền trưởng ĐNa 90351), người đã quá quen mặt với độc giả Tiền Phong. Vẫn luôn là lá cờ đầu, xung kích mỗi lần bám biển Hoàng Sa. Anh Chiến hợp cùng ông Còn B và Lê Dũng tạo thành bộ ba lợi hại. Những ngày căng thẳng này, từ sáng đến chiều, bỗng nhận ra bộ ba ĐNa 90039 - 90098 và 90351 không hề bị động trước những “trâu đen, trâu xanh” bố ráp, vây húc. Họ luôn chủ động trong mọi tình huống.

“Nói gì thì nói, chú nể nhất vẫn là thằng Chiến. Nó nhanh, can đảm và đặc biệt luôn nghĩa tình với đồng đội. Nó là đứa cứu sống, giúp đỡ tàu bạn nhiều nhất của làng cá Đà Nẵng” - thuyền trưởng Còn B tâm sự.

“Nếu mình cứ khư khư nghĩ đến cái luồng cá, lợi ích của riêng tàu mình thì nói thật, ngư trường Hoàng Sa đến giờ này đã do ngư dân Trung Quốc làm chủ từ lâu. Đoàn kết và đoàn kết. Chỉ có ra khơi đánh bắt theo tổ đội, kịp thời sát cánh hỗ trợ nhau thì mới thành công” - anh Chiến cho biết.

Tổ quốc, danh dự và trách nhiệm

< Chú Tám: “Bám biển Hoàng Sa lúc này là trách nhiệm và danh dự”.

Những đêm thức trắng, cùng trực canh cabin với chú Tám, tức thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B, tôi chống cơn buồn ngủ bằng cà phê và một cuốn sách về lịch sử quân đội Mỹ. Chú Tám vừa điều khiển tàu, vừa nhìn tôi đọc sách, ánh mắt thán phục thấy rõ. “Chú học hết lớp 5, nghỉ. 17 tuổi đi biển, đến giờ chữ trôi vèo theo từng con sóng. Cả đời chú lênh đênh trên Hoàng Sa, vất vả kiếm tiền nuôi sống gia đình. 60 tuổi rồi mà có được nghỉ ngơi đâu”.

Ông nhìn cuốn sách, hỏi: Nó nói cái chi rứa chú? Tôi kể lại cho ông về những lần được bước lên chiến hạm khổng lồ thuộc Đệ thất hạm đội của Mỹ, về những hào nhoáng, sức mạnh của hải quân Mỹ. “Có một câu trong này rất hay: Tổ quốc, danh dự và trách nhiệm. Đó là câu đầu tiên mà mỗi người dân Mỹ khi gia nhập quân đội đều phải học”. Chú Tám đồng tình: Chính xác, tui lần đầu tiên nghe câu này, nhưng nói thật với chú, anh em trên tàu, mỗi khi nổ máy ra Hoàng Sa đều đồng lòng suy nghĩ: Tổ quốc, danh dự và trách nhiệm. Với tui, danh dự là số 1. Tiền có thể mất, nhưng danh dự người thuyền trưởng không bao giờ cho phép tui thất tín. Ông Còn B kể, trước ngày khởi hành, nhiều người thân can ngăn, ra Hoàng Sa mà lại đánh bắt gần giàn khoan thời điểm này, khác gì nhảy vào lửa.

Chuyến biển trước, tàu ĐNa 90039 lỗ gần 100 triệu vì đi hơn 20 ngày nhưng thu về chỉ được vài tấn. “Nằm bờ cả tháng, thêm tháng nữa có sao. Nhưng mấy anh em bàn nhau ra đánh bắt ở gần giàn khoan, mình là người khởi xướng, phút chót mà rút thì nó khinh”. Trong suốt hải trình, chú Tám cùng ăn, cùng sinh hoạt với thuyền viên lớp tuổi con cháu, hòa đồng vui vẻ. Nhưng tôi quan sát, tuyệt nhiên những mệnh lệnh ông ban ra tựa sức nặng ngàn cân. Tất cả đều răm rắp chấp hành. “Cũng vì thế mà đến giờ tui chưa thể yên tâm bàn giao tàu cho ai. Đang ngon trớn thế này, mình nghỉ, anh em cũng lao đao” – chú Tám tâm sự. 12 thuyền viên trên tàu gắn bó với ông từ thuở mua con tàu nhỏ, công suất 120CV. Sau mấy lần nâng cấp, đến nay đã là 800CV. Tàu lớn, vươn xa và những ngư phủ thiện chiến vẫn gắn bó.

Kình ngư Nguyễn Văn Thành, kể: Tụi tui phục chú Tám ở chỗ quân tử, hết mình vì anh em. Cùng đói, cùng no. Mỗi chuyến biển có thể lời, lỗ, nhưng anh em chưa bao giờ nghĩ sẽ từ bỏ ngư trường Hoàng Sa. Chú Tám thường nhật ăn sóng nói gió, rồi cũng buông một câu, đầy… chữ nghĩa: “Thường ngày đánh cá, nhưng giờ giữa Hoàng Sa, thấy nó ngang ngược như thế, chúng tôi phải lấy Tổ quốc và trách nhiệm làm đầu chứ. Nói thật, những người như chú, dễ ai có được những ngày đối mặt với tàu cá Trung Quốc thời điểm này. Với ngư dân chúng tôi, chuyện không có gì to tát”.

Hải trình mấy ngày liền, mỗi lần ngư dân tổ chức đội hình buông lưới đánh bắt là mỗi lần hàng chục tàu Trung Quốc lao ra ngăn cản. Cường độ, mức độ hung hãn của những “trâu xanh, trâu đen” ngày một tăng thêm. Chuyến biển dài ngày, chưa tàu nào có thành quả ăm ắp đầy khoang như thường nhật. Những con tàu vài tỷ, là gia sản của cả đời ngư phủ, giờ này ở Hoàng Sa, đang đối diện với bao nhiêu nguy biến. Và trước mắt, họ chấp nhận chuyến biển trắng tay. Họ vẫn quyết liệt: “Khi nào Trung Quốc rút giàn khoan, điều tàu về chúng tôi mới kết thúc chuyến biển”.
Và giờ đây, những đội tàu Lý Sơn, Bình Sơn, Tư Nghĩa (Quảng Ngãi), Huế… lại bắt đầu vươn khơi tiếp sức.

Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4
Theo Nam Cường (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Read More

Cùng ngư dân ra tọa độ 'nóng' - Kỳ 3

(TPO) - Trong những ngày căng thẳng giữa điểm nóng Hoàng Sa, tôi chạy như con thoi từ dưới mạn lên cabin, từ mũi ra đuôi tàu rồi ngược lại, vẫn luôn thấy thuyền viên bình thản lạ lùng. Tất cả cùng thao tác răm rắp và chuyên nghiệp. Đặc biệt, trên cabin, dáng hình thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B cứ sừng sững...

^ “Trâu xanh” 98003 đeo bám tàu cá Việt Nam như hình với bóng cả cuộc hải trình.

Những cú bẻ lái, vọt ga, rẽ trái, quẹo phải, tăng tốc… của các tàu trong tổ đội diễn ra như phim hành động. Và không phải ngẫu nhiên, “chiến mã” ĐNa 90039 được chọn là tổ đội trưởng tổ đội tàu cá Thanh Khê (Đà Nẵng) vươn khơi trong thời điểm này, sát cánh bên tàu ĐNa 90235 của anh Trương Văn Hay.

Chú Tám trổ tài

60 tuổi, thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B là “sói già” Hoàng Sa còn hiếm hoi sót lại của thế hệ thuyền trưởng vang danh đội tàu Thanh Khê oanh liệt một thời. “Thế hệ tui giờ đã nghỉ hưu, bàn giao tàu cho con cháu hết rồi” - ông bần thần trong đêm Hoàng Sa u tịch.

Như đã nói, màn bẻ lái nhanh như điện xẹt của Lê Dũng, thuyền trưởng ĐNa 90098 vào trưa 14/5, thoát khỏi cú chồm húc hung hãn của “trâu xanh” vẫn bị ông cậu Còn B quát mắng ầm ĩ qua Icom. Rồi những ngày sau đó, những mệnh lệnh chỉ đạo chính xác của ông giúp biên đội đứng vững trước vòng vây ngày càng quây chặt của tàu cá Trung Quốc.

“Nạt những Chiến, Dũng, Thương… không phải chuyện đùa. Toàn mấy tay thiện nghệ, nói lơ mơ chúng nó chửi ngay, chả kiêng nể gì đâu. Chuyện nghề ấy. Ngoài đời thì chú cháu, trên dưới rõ ràng, nhưng bước vào những cuộc như thế này, phải ngon thì mới nói được chúng nó” – ông chắc nịch.

Những cú tăng tốc ngoạn mục của thuyền trưởng Còn B ngày 13 và 14/5 chưa phải là tuyệt kỹ đỉnh cao, mà màn cắt đuôi, tăng tốc và làm tàu cá Trung Quốc lỡ trớn ngày 15/5 mới phô diễn hết tài nghệ, sự quyết đoán sắc lạnh của ông. Khi ấy khoảng 19 giờ tối, anh em trên tàu nghỉ tạm sau cả ngày bị quần thảo mệt mỏi.

Tàu đang cách giàn khoan Hải Dương 981 chừng 5 hải lý, “trâu đen”, “trâu xanh” Trung Quốc vẫn quây bịt bùng. Thoáng thấy biên đội tàu Thanh Khê nhúc nhích, hàng loạt tàu cá Trung Quốc lại khởi động lao tới, vẫn chiến thuật là áp sát, không ngại đâm, húc, va và cài bẫy tạo tình huống.

Vẫn là “trâu xanh” 98003, dường như đã được phân định kèm riết tàu ĐNa 90039 lần này ép ngay bên mạn rồi bất ngờ hú còi tu tu, khuấy động cả một vùng biển. Bên mạn kia là một tàu khác, trước mũi là hai tàu sắt màu ghi. Cài số lùi? Tiến sát vào giàn khoan để lọt hẳn vào trận địa mai phục và chưa biết lúc nào sẽ thoát ra, cùng với đó sẽ là quãng thời gian cực kỳ nguy hiểm cho toàn bộ anh em cũng như sinh mạng cả con tàu.

Ông Còn B cài số lùi thật. ĐNa 90039 rì rì giật lùi, gần như lọt hẳn vào trận địa hơn 5 tàu sắt Trung Quốc đang đón lõng. Ánh đèn pha sáng rực cả một vùng, nhoay nhoáy rọi vào tâm điểm là tàu chúng tôi. Đặc biệt trên cabin, giờ rõ như ban ngày.

Tất cả nín thở. 5, 10 rồi 15 phút. Tôi như bất động nhìn ông Còn B, lúc này cũng không chớp mắt. “Chú Tám. Vọt”! – Tiếng thét đanh gọn từ phía đuôi tàu. Đang cài số lùi, rê bánh lái. Ông Còn B ngồi bật dậy. Sang số, nhấn ga, bẻ lái, ba thao tác đó được ông làm trong chớp mắt. Con “chiến mã” ĐNa 90039 vọt lên, lách vào kẽ hở giữa “trâu xanh” và một tàu màu ghi khác nhỏ hơn.

< Chú Tám - thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B - người thủ lĩnh dạn dày giữa điểm nóng Hoàng Sa.

“Trâu xanh” lỡ trớn lao theo không kịp, suýt nữa va vào tàu sắt màu ghi ngay đầu mũi. Tiếng hò reo vang dậy cả góc biển. Trên Icom ồn ào lời chúc mừng từ các đồng đội. Có thể nói, đó là pha xử lý đỉnh cao nhất của người thuyền trưởng già.

“Thấy chú Tám xử lý chưa? Mình không quyết đoán quả đó, nó đã tạo được một tình huống bẫy tàu mình chủ động đâm tàu cá Trung Quốc. Tàu họ lớn, chỉ cần một cú húc nặng bên mạn thôi, ta chìm là cái chắc. Anh em chú không lo vì họ bơi trên biển còn giỏi hơn chạy bộ. Nhưng…” - ông dừng lời nhìn qua tôi. Thời gian như đứng lại. “Chú Tám” là tên gọi thân thương và kính trọng của thuyền viên đối với vị chỉ huy Nguyễn Văn Còn B.

Trắng đêm đó, cùng trực canh cabin với ông, những thời khắc hiếm hoi được ngồi bên ông trò chuyện, mới thấu hiểu được góc khuất đằng sau dáng vẻ oai nghiêm thủ lĩnh, mệnh lệnh như sơn của ông. Học hết lớp 5, đến giờ chữ đã bay theo thời gian. 17 tuổi đã lên tàu, 20 tuổi làm thuyền trưởng đến tận hôm nay. Không biết chữ, nhưng kho kinh nghiệm, thần thái ứng xử, cốt cách quân tử của ông là cả một câu chuyện cực kỳ hấp dẫn.
“Ronaldo” của biển

Không có nhiều những giây phút nghỉ ngơi giữa biển trong chuyến hải trình khổ ải ra Hoàng Sa giữa “tọa độ nóng” lúc này. Toàn tàu thức dậy từ 4h30 sáng và kết thúc công việc lúc 10h đêm. Một số được ngủ, số còn lại phải trực canh. Mặc dù vậy, có một người không cần phải làm việc nhiều, được đặc quyền nghỉ ngơi, không tham gia việc vặt. Đó là ngư phủ Nguyễn Văn Thành, sinh năm 1968.

“Tui không chức, không danh thuyền trưởng hay máy trưởng, nhưng vắng tui là khó làm ăn” - ngư dân 46 tuổi ấy tự tin nói sau một cú bẻ lái thành thạo thoát hiểm khỏi vòng vây tàu Trung Quốc.

Từng là lính đặc công, giải ngũ trở về làng chài Thanh Khê, anh Thành đầu quân vào đội ngư phủ xa bờ. Người thấp đậm vạm vỡ, nụ cười hiền, nước da đồng hun sóng sánh giữa nước biển Hoàng Sa, anh Thành được mệnh danh là “rái cá”, là một trong những thợ lặn lành nghề bậc nhất ở Đà Nẵng.

Chiều ấy, sau cú thoát vòng vây, anh Thành nhảy ùm xuống biển như chứng minh những lời nhận xét của đồng nghiệp là không ngoa chút nào. Cú lặn sâu biểu diễn ém hơi mấy phút giữa Hoàng Sa có độ sâu gần 2 ngàn mét. “Chưa ăn nhằm gì đâu” – ngư dân trẻ Nguyễn Ngọc Trọng thốt lên thán phục.

Anh Thành kể, kinh nghiệm để đời từ mấy năm làm lính đặc công giúp anh có kỹ thuật lặn ém hơi, không cần bình thở cả mấy phút, xuống độ sâu vài chục mét. Nhưng đó chưa phải là biệt tài duy nhất để hiện nay, anh đang là “ngôi sao” được các tàu cá Đà Nẵng mời về.

Anh thổ lộ, mấy năm gần đây, ngoài mức thu nhập bắt buộc phải có mỗi lần ra khơi, nếu tàu nào muốn “sở hữu” Thành, phải có phí lót tay. Mức giá ban đầu một tàu đưa ra là 30 triệu, đến nay đã đội lên 70–80 triệu, mức giá cao nhất hiện nay. Tuy nhiên, là cháu kêu ông Còn B bằng cậu, anh Thành vẫn ở lại với “chiến mã” ĐNa 90039. “Quen rồi, đói no cùng hưởng”.

< Ngư phủ Nguyễn Văn Thành được mệnh danh là “Ronaldo của biển” với phí chuyển nhượng cao nhất.

Biệt tài của anh Thành đó là sự đa năng, anh có thể lặn, làm tài công, máy trưởng, kéo dù, nấu ăn… tất tật công việc được anh làm vô cùng chuyên nghiệp. Và điểm quan trọng nhất, anh là người có đôi mắt tinh tường, giác quan biển cả nhạy bén. Gặp luồng cá, anh nói: Chỗ này cỡ 10 tấn. Khi thả lưới, kéo lên sai số chỉ vài tạ. Đây là điểm mấu chốt khiến “phí chuyển nhượng” của ngư phủ Nguyễn Văn Thành tăng vù vù.

“Có Thành, tiết kiệm được rất nhiều công sức. Gặp luồng cá vài tạ mà cũng quăng lưới thì coi như đứt. Kéo lên kéo xuống tay lưới ngàn cân cũng mất vài ngày” - thuyền trưởng Còn B nói. “Không chi khó cả, nhìn qua, tui lặn xuống, quan sát được và đánh giá. Lặn xong, tui bảo anh em.

Đó, thả lưới đi, tui… nghỉ” – anh cười sảng khoái, rũ tong tong những giọt nước biển khỏi khuôn mặt rám nắng. Không dễ để ai cũng được như anh Thành. Cũng chính trên tàu ông Còn B mấy năm trước, ngư phủ tên Sơn chết bất đắc kỳ tử ngoài Hoàng Sa. Y học bó tay, người nói đột quỵ, kẻ bảo ruột thừa.

Nhưng sự thật, Sơn chết vì ngạt nước khi lặn quá sâu, kỹ thuật ém hơi không đúng. Mới đây, cũng một thợ lặn khác giờ phải ngồi xe lăn, bán thân bất toại vì áp suất nước sâu làm teo hết chân tay. “Xuống độ sâu vài chục mét, sống chết chỉ trong gang tấc” – ngư phủ Thành tâm sự.

Máy trưởng Nguyễn Văn Trường, nói ngắn gọn: Ra Hoàng Sa thời điểm này, giữa vòng vây nguy biến, không có những “ngư dân siêu phàm” như chú Tám, như Thành, Tiến…, bọn tui khó mà yên tâm!

Khi độc giả đọc những bài này, ngoài kia, biên đội tàu cá Đà Nẵng, Quảng Nam… vẫn đang kiên cường bám trụ ngư trường quanh khu vực giàn khoan. Và nữa, hàng ngàn tàu cá đã, đang và sẽ Hoàng Sa thẳng tiến, không quản ngại hiểm nguy. Họ gửi gắm điều gì cho triệu triệu con tim Việt? Mời bạn đọc xem kỳ cuối: “Những cột mốc can trường giữa trùng khơi”.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4
Theo Nam Cường (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Read More

Cùng ngư dân ra tọa độ 'nóng' - Kỳ 2

(TPO) - “Bẻ lái, bẻ lái ngay Dũng ơi, mi làm chi chậm rứa mi, bọn tao bọc hậu cho mi rồi. Nó áp ngay phía sau kìa…” - tiếng ông cậu, thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B quát lạc cả giọng qua Icom với người cháu Lê Dũng.
Tình huống đó, Lê Dũng, tay thiện chiến của tàu ĐNa 90098 đã xử lý còn nhanh hơn điện, vẫn bị ông cậu nhăn mặt chê… Những ngày thực sự căng thẳng của chuyến ra khơi Hoàng Sa bắt đầu như thế.

Nhật ký một ngày ở Hoàng Sa

Sau ngày đối mặt đầu tiên, anh em thuyền viên bình thản, tôi thì mệt nhoài. Tôi hỏi anh Trương Văn Hay, người sở hữu tàu cá được cho là khủng ĐNa 90235 trước ngày lên đường: “Chúng ta có thể đi chuyến biển này bao lâu?

Anh lắc đầu: bình thường, 15 đến 20 ngày, nhưng bây giờ, đây là chuyến biển thể hiện sự quyết tâm của bà con, thể hiện ý chí vươn khơi của ngư dân mình nên chưa thể nào biết được!”. Tôi cảm thấy may mắn vì đã có mặt trên chuyến ra khơi đánh bắt đợt này, lại ngay giữa tọa độ “nóng”.

4h30 sáng, cả tàu thức giấc. Giữa Hoàng Sa đã rõ mặt người. Cà phê, trà đặc, thuốc lá…, tiếng gọi nhau râm ran. Tôi phóng lên cabin, máy trưởng Nguyễn Văn Trường đang ngồi trầm tư bên ly cà phê đen sánh. Anh và thuyền trưởng Còn B cả đêm không ngủ vì lãnh ca trực cho đêm đầu tiên.

“Tui mà ngủ thì coi như toi” - anh Trường cười, giòn tan trong làn gió sớm. Ông Còn B lý giải, chiều hôm qua (tức 13/5 - PV), khi chúng ta vừa thoát khỏi vòng kiềm tỏa của tàu Trung Quốc, phải nổ máy chạy tới hơn 3 hải lý, đến vùng an toàn thả dù neo đậu. Thả dù là một trong những dụng cụ phổ biến của ngư dân khi tàu “nghỉ ngơi”.

Mặc dù vậy, với sóng cấp 4 - 5 ở Hoàng Sa hiện nay, chỉ sau một đêm, tàu trôi tự do 4 - 5 hải lý là chuyện thường. “Nếu không có dù, tàu bị sóng lắc mạnh, chao nghiêng từ bên này sang bên kia, đến nằm còn không vững chứ nói chi chuyện đứng yên”. Vì thế, ông Còn B. và anh Trường phải thức trắng đêm, làm hết 4 cốc cà phê.

“Ba giờ sáng, tàu trôi sát đến trận địa tàu cá, hải giám của Trung Quốc, lại phải nổ máy chạy ra xa” - ông Còn B kể. Quả thật, 3 giờ sáng, khi cả tàu đang thiu thiu ngủ, tiếng ông Còn B vẫn sang sảng: “Kéo dù, kéo dù !”. Mấy thuyền viên bật dậy nhanh như chớp. Tôi cảm tưởng, lời ông Còn B như một cái công tắc điện, chỉ cần bật lên là mọi người cứ thế mà răm rắp, dẫu nửa đêm hay trưa nắng.

Với ngư phủ Hoàng Sa, có lẽ không tồn tại khái niệm ngày và đêm. 7 giờ, bữa sáng trên tàu là cơm nóng, cá khô và thịt kho, không canh. Cay và mặn như đời ngư phủ. 8 giờ, không khí làm việc bắt đầu khẩn trương, rầm rập. Người thu dọn, kẻ kéo dù…, một buổi đánh bắt lại bắt đầu.

Trưa, không kịp ăn cơm, ai đói có mỳ tôm ăn tạm. Tối, lại đưa tàu đến nơi an toàn. Gần 10 ngày trên tàu, tôi chứng kiến, mặc dù luồng cá qua lại rất nhiều, nhưng không có cơ hội cho ngư dân thả lưới. Đơn giản, chỉ thấy ngư dân ta chuẩn bị ngư cụ là tàu Trung Quốc lại bắt đầu áp sát.

Truy đuổi, đâm, húc, va…


< Khoảnh khắc tàu ĐNa 90406 bị đâm, một tích tắc hiếm hoi PV Tiền Phong ghi lại được.

Bữa sáng chưa dứt với tôi, tàu ĐNa 90039 dẫn đầu 5 chiếc đã chủ động tiến thẳng vào dàn khoan Hải Dương 981. Khoảng cách dần thu hẹp, 10, rồi 7, 6 và 5. Máy đo tọa độ chỉ còn hơn 5 hải lý so với giàn khoan, cuộc truy ráp bắt đầu. Lần này, hai chiếc tàu hải cảnh của Trung Quốc đồ sộ không còn chủ động như hôm qua.

Thay vào đó, đội tàu cá vỏ sắt của Trung Quốc tăng tốc, trong thoáng chốc đã vây chặt đội ngư dân Đà Nẵng vào giữa. Vẫn như hôm qua, cứ 3 - 4 tàu sắt vây một tàu ngư dân. Tuy nhiên, có vẻ như “chiến thuật” của họ đã thay đổi.

Nhận thấy tàu ĐNa 90039 có vẻ như là tàu của tổ đội trưởng, 2 chiếc tàu sắt màu ghi áp gần sát, còn chiếc tàu sắt khủng khác chủ động đâm phía sau. Bốn chiếc tàu cá còn lại của ngư dân, của anh Chiến, Dũng, Dàng, Thương bị quây rất chặt, không cách nào tiếp tế, chia cắt hoặc đánh lái tạo kẽ hở cho ĐNa 90039 thoát ra.

Tuy nhiên, quần đảo, căng thẳng đến 10 giờ, chiếc tàu sắt đầu đen thân xanh 98003 của Trung Quốc vẫn không thể nào áp sát được ĐNa 90039 trước sự bình tĩnh và khả năng phán đoán tuyệt vời của thuyền trưởng Còn B. Có những lúc, cảm tưởng như mũi tàu sắt 98003 chỉ còn cách đuôi vài mét, nhưng lúc đó, ông Còn B lại tăng tốc. Phải vừa vọt nhanh, nhưng tốc độ không quá lớn để tránh va chạm với 2 tàu sắt màu ghi đang ép hai bên và một chiếc đối đầu phía trước.

“Nếu mình va chạm như thế, ngay lập tức máy quay trên tàu sắt của họ sẽ ghi lại và sau đó lu loa lên rằng, ngư dân Việt Nam chủ động gây hấn, thâm hiểm là vậy đó. Tụi tui không ngu chi mắc mưu đâu” - ông Còn B vừa bẻ lái, vừa trò chuyện.

Lúc này, tàu ĐNa 90098 của anh Lê Dũng ở vào thế nguy hiểm nhất khi đã bị quây vào giữa sau một cuộc rượt đuổi mà các tàu cá Trung Quốc thể hiện sự hung hăng nhất. 10h15 phút, chiếc “trâu xanh” (cách gọi của ngư dân dành cho các tàu cá, hải giám Trung Quốc, màu xanh là “trâu xanh”, đỏ là “trâu đỏ”, đen là “trâu đen”…) biển hiệu 98006 mở tốc lực, bọt trắng tung tóe, hung hãn chồm lên phần đuôi tàu anh Lê Dũng.

Tất cả nín thở, bàng hoàng. Ông Còn B có một quyết định tuyệt vời, tăng tốc, mở hai máy, lách ngay vào giữa hai tàu sắt màu ghi khiến tàu sắt 98003 phía sau không kịp trở tay. Tàu ĐNa 90039 mở tốc chạy sát tàu anh Lê Dũng để hỗ trợ.

Sau cú chồm hụt, “trâu xanh” 98006 trở nên hung hãn hơn, giảm ga lấy đà cho một cú chồm thứ hai. “Bẻ lái, bẻ lái ngay Dũng ơi, vọt lên rồi bẻ lái. Làm chi chậm kinh rứa mi. Bọn tao bọc hậu, hỗ trợ đây” - ông Còn B quát lạc cả giọng qua Icom. Cách chưa đầy 200m, tôi nhận thấy qua ống kính, cú tăng tốc loại bỏ sự truy sát của “trâu xanh” mà anh Dũng thể hiện có thể nói còn nhanh hơn cả điện. Thế mà vẫn bị ông Còn B chê. Chắc hẳn, ông cậu muốn cháu mình phải nhanh hơn nữa. Tất cả diễn ra phải từng phần giây.

Chiều tối, qua Icom, thuyền trưởng tàu ĐNa 90406 Nguyễn Đình Sinh thông báo: Đã gặp sự cố, ngay trong vùng biển nóng, khi các đội tàu khác đang bị quây và hút hết cả lực lượng vào đội ĐNa 90039, tàu anh bị chiếc “trâu đen” 71075 đâm gãy cọc, vỡ cabin và giàn đèn 6 chiếc bóng. Cú “đâm lén” nhanh trong tích tắc.


< Tàu cá Việt Nam bị vòi rồng của tàu Trung Quốc tấn công.

Cùng lúc, anh Trương Văn Hay phát tín hiệu: “Trâu đen” ngay sau đó tiếp tục làm tàu anh vỡ toác phần mạn trước và sập dàn sau. Tuy nhiên, anh em thuyền viên đã bình tĩnh lắc ra và khắc phục được. Cũng qua Icom, anh Nguyễn Đình Sinh, thuyền trưởng ĐNa 90406 cho biết thêm, “trâu đen” 71075 trước khi điên cuồng đâm vào 90508 và 90406 đã “vồ hụt” tàu anh nên rất tức tối.

“Quá thâm hiểm, họ dàn cảnh, cố tình ép sát đội ĐNa 90039 để các tàu khác tìm đường hỗ trợ, không ngờ con “trâu sắt” 71075, chiếc tàu cá được tạo răng cưa phần mạn, lắp mũ sắt nhọn như lưỡi lê đằng mũi, chuyên đâm va đã lén lút đâm tàu cá đội khác. Chúng ta phải cảnh giác hơn” - ông Còn B nhận định.

Trực tiếp chứng kiến, cả hải trình mấy ngày trên biển, không lúc nào các tàu cá của ta được yên tâm thả lưới đánh mắt mà luôn đối phó với sự truy đuổi, cản phá quyết liệt của Trung Quốc. Những ngày sau đó, vô vàn tình huống hiểm nguy, nhưng bằng sự chính xác, nhanh nhẹn và bình tĩnh, các tàu ngư dân ta vẫn an toàn…

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4
Theo Nam Cường (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Read More

Cùng ngư dân ra tọa độ 'nóng' - Kỳ 1

(TPO) - Gần 10 ngày qua, PV Tiền Phong theo tàu cá ngư dân Đà Nẵng đánh bắt ở vùng biển “nóng” Hoàng Sa. Trải qua những đêm ngày lênh đênh cực khổ cùng bà con, được trực tiếp và tham dự bao hiểm nguy, cùng sự gây hấn.

Thế nhưng lòng quả cảm can trường, sự thông minh mưu trí và nhanh nhẹn của ngư dân miền Trung đã vượt qua tất cả.

“Đi Hoàng Sa” - anh Lê Văn Chiến - thuyền trưởng tàu ĐNa 90351 đáp ngắn gọn sau nhiều tin nhắn hỏi han tình hình ra khơi của tôi. Mặc cho biển Đông đang sục sôi như “thùng nhựa đường” nóng bỏng, các biên đội tàu cá Đà Nẵng và Quảng Nam vẫn mạnh mẽ vươn khơi, quyết ra đúng cái tọa độ mà giàn khoan Hải Dương 981 vừa hạ đặt trái phép.

Xuất hành

Bữa ăn sáng bất thường của anh em thuyền viên tàu cá ĐNa 90039 của thuyền trưởng kiêm chủ tàu Nguyễn Văn Còn B (phường Xuân Hà, Thanh Khê - Đà Nẵng) diễn ra lúc 3h sáng ngày 12/5. Sau hơn 2 tuần nằm bờ, hàng chục tàu cá Đà Nẵng quyết xuất hành ra Hoàng Sa.

“Lần này, chúng tôi sẽ quyết tâm thả lưới đánh bắt ở vùng biển có giàn khoan trái phép của Trung Quốc, xem họ làm được gì. Đó là đường ra khơi, vừa là ngư trường của ngư dân, nếu mất, có lẽ từ nay chúng tôi mất hẳn ngư trường Hoàng Sa. Chú chuẩn bị tinh thần gian khổ đi. Sẽ là một ngư dân thực thụ đấy” - ông Còn B quả quyết.

< Thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B cầu bình yên trước khi xuất hành.

Tôi bước lên tàu, là thuyền viên thứ 13 của ĐNa 90039, con “chiến mã” 800 sức ngựa, là niềm tự hào của đại gia đình ông Còn B cũng như của ngư dân Thanh Khê. Đã nhiều lần lênh đênh trên biển, không ít phen xuống tàu cùng ngư dân, nhưng chuyến đi lần này vô cùng đặc biệt. Một chuyến ra khơi đánh bắt hải sản đúng nghĩa, nhưng trực chỉ vùng biển mà cả thế giới đang dõi theo.

“Bình thường, chúng tôi không chọn vùng biển này, bởi nói gần cũng chưa hẳn nhưng bảo quá xa thì không đúng. Đội tàu xa bờ của ngư dân miền Trung khi đánh bắt ở ngư trường Hoàng Sa, luôn đến nơi xa nhất. Ở đó, lượng hải sản dồi dào, đồng thời cũng là một cách để ngư dân xác lập, gìn giữ chủ quyền cương thổ” - thuyền trưởng Còn B tâm sự.

Cửa biển Sơn Trà lùi xa dần trong sương sớm, bó hương trong tay ông Còn B cháy rực. Ánh mắt ông xa xăm nhìn ra biển lớn, chuyến đánh bắt lần này, có lẽ mang lại cho ông nhiều xúc cảm hơn thường lệ. “Thường ngày cầu an toàn, may mắn, cầu được nhiều luồng cá. Nay cầu thêm sự bình yên từ biển cả, cầu bình yên từ vùng biển mà vốn dĩ lâu nay là chốn ra vào của bà con” – thuyền trưởng Còn B trầm tư.


< Hoàng Sa thẳng tiến.

Tàu ĐNa 90235 của anh Trương Văn Hay dẫn đầu, theo sau, hàng chục tàu cá Đà Nẵng, Quảng Nam rẽ sóng tiến ra khơi. Tàu ĐNa 90039 đi thứ 2, máy trưởng Nguyễn Văn Trường quyết định mở cả hai máy, mã lực 800CV tốc độ hơn 10 hải lý/giờ. Bọt sóng trắng xóa bắn tung tóe, tiếng máy gầm vang xé toang không gian yên tĩnh. Bình minh ló dạng từ phía Đông. Hải trình gần 10 ngày đêm làm ngư dân ở “tọa độ nóng” của tôi bắt đầu…

Cuộc rượt đuổi đầu tiên

Mất gần 1 ngày 1 đêm cho hải trình hơn 180 hải lý, đến tận chiều ngày 13/5, chúng tôi có mặt ở vùng biển Hoàng Sa. Tàu tạm ngưng, thả trôi cách giàn khoan Hải Dương 981 phi pháp của Trung Quốc khoảng 7 hải lý.

Chiếc giàn khoan ngang ngược mờ xa khi nhìn bằng mắt thường nhưng rõ mồn một qua ống kính. Hai giờ chiều, xung quanh giàn khoan là hơn trăm tàu cá vỏ sắt, tàu hải giám, hải cảnh, ngư chính và cả tàu chiến Trung Quốc ken đặc. Mỗi chiếc đậu cách nhau khoảng nửa hải lý, hướng mũi tàu ra phía ngoài.

Gió thổi mạnh, sóng cấp 4 - 5 bắt đầu nổi lên, tàu tròng trành. Thả trôi không dòm dù (dụng cụ ngư dân dùng để neo tàu khi sóng lớn - PV), nên ĐNa 90039 chỉ sau chưa đầy một bữa cơm chiều của anh em trên tàu đã lạc vào “ma trận” của đội tàu Trung Quốc. Nhiều tiếng còi dài bắt đầu hú lên, xé toang mặt nước, xé toang không gian yên tĩnh chiều Hoàng Sa.

Một chiếc tàu hải cảnh đồ sộ đang chếch mũi về hướng khác, bỗng quay ngoắt 180 độ, lừ lừ rẽ sóng hướng tới. Cách khoảng 5 hải lý, tàu này hú còi ầm ỹ, bắt đầu biểu diễn phun nước tứ phía. Từng cột nước trắng xóa bắn ra, thông điệp đe dọa. Các ngư phủ trên tàu vẫn bình thản. “Diễn thôi, đừng sợ !” - thuyền trưởng Còn B nói.

Lúc này, mấy tàu cá khác của Đà Nẵng cũng bắt đầu triển khai đánh bắt xung quanh khu vực này. Icom trên các tàu nóng ran các cuộc thoại. “Đã chấp nhận đánh bắt trong thời điểm này, ngay khu vực này là phải đi theo biên đội, phối hợp nhịp nhàng, đói no cùng chịu. Nếu chỉ cần tàu nào xé lẻ, ngay lập tức sẽ bị tàu sắt ngư dân hoặc hải cảnh uy hiếp” - máy trưởng Nguyễn Văn Trường nói.

Biên đội 5 chiếc do tàu chúng tôi, ĐNa 90039 dẫn đầu bắt đầu chia đội hình, chọn vị trí để thả lưới. “Toàn tổ chú ý, nhiều tàu phía Trung Quốc bắt đầu triển khai uy hiếp chúng ta. Tất cả bình tĩnh né tránh chủ động. Không khiêu khích” – tiếng “anh hùng Hoàng Sa” Lê Văn Chiến (thuyền trưởng ĐNa 90351) đanh thép qua Icom.

Lúc này, khoảng cách giữa tàu ĐNa 90039 với giàn khoan chỉ còn chưa đầy 6 hải lý. Bất ngờ, hàng chục tàu cá vỏ sắt phía Trung Quốc ùa ra. Cuộc đối mặt, rượt đuổi gay cấn đầu tiên diễn ra ngay trong ngày thứ nhất ở biển. Không thể nào đếm xuể tàu cá Trung Quốc, được bọc lót phía sau là hàng chục tàu hải giám, hải cảnh và cả tàu chiến.


< Áp sát.

Một chiếc tàu cá Trung Quốc màu xanh, đồ sộ, biển hiệu 98001 lao thẳng tới tàu ĐNa 90039 với tốc độ lớn, khi khoảng cách còn rất gần, tàu này bắt đầu hãm tốc. Đồng thời, 2 chiếc tàu cá Trung Quốc khác, thân màu ghi cũng đã kẹp ngay bên hông, chặn đường né tránh. “Bình thường, chưa bao giờ thấy tàu cá Trung Quốc lớn như thế này, đặc biệt là chiếc màu xanh” – ông Còn B nhận định.

Tôi lên nắp cabin quan sát. Lúc này, toàn bộ tổ đội 5 chiếc của Đà Nẵng đã bị quây rất chặt. Cứ 3 - 4 chiếc tàu sắt của Trung Quốc áp sát một chiếc tàu cá Việt Nam. Một chiếc trước mũi chặn đường tiến, hai chiếc bên hông không cho đường thoát. Tình hình căng hơn dây đàn. Tất cả đều phụ thuộc vào mọi quyết định của thuyền trưởng Nguyễn Văn Còn B. Ông là thuyền trưởng của tàu tổ đội trưởng, sát cánh ngay bên là tàu anh Lê Văn Chiến, tổ đội phó. Phía bên phải là tàu ĐNa 90098 của Lê Dũng.

“Tui tin tưởng nhất hai cha này. Gan lỳ và dũng cảm nhưng cũng rất khôn khéo”. Thế cuộc vờn nhau trên biển diễn ra gần 1 tiếng đồng hồ. Lúc này, thuyền trưởng Còn B quyết định cho tàu lách ra. Một pha đánh lái điệu nghệ cùng với màn phối hợp ăn ý giữa hai cậu cháu Nguyễn Văn Còn B – Lê Dũng đã tạo khoảng trống tuyệt vời cho tàu anh Lê Văn Chiến lách ra.

Ngay sau đó, tàu anh Dũng cũng cắt đuôi 2 tàu sắt, tạo thêm khoảng trống cho 2 tàu khác trong tổ đội song song rời vị trí. Đi cuối cùng là tàu ĐNa 90039. Các tàu cá Trung Quốc rượt đuổi thêm vài hải lý trước khi giảm tốc và dừng cuộc áp sát đầu tiên. Lúc này đã là 17 giờ chiều ngày 13/5. Các tàu cá bắt đầu bung dù thả trôi, kết thúc ngày ra khơi đầu tiên đầy gian nan, thử thách.

Đêm Hoàng Sa ập xuống nhanh, ngày 13/5 đúng vào ngày rằm tháng 4 (tức 15/4 âm lịch). Ánh trăng chiếu rọi xuống đại dương sâu thẳm một vệt sáng long lanh. Đằng xa, đèn trên hàng trăm chiếc tàu sáng bừng cả một vùng biển. Giàn khoan 981 nhấp nháy trong đêm. Nếu là một bức tranh của hòa bình, hữu hảo thì nó thật lộng lẫy và lãng mạn.

Nhưng sự thật, sự hiện diện phi pháp của giàn khoan khổng lồ ấy đang khiến người dân Việt Nam và người dân nhiều nơi trên thế giới bất bình, giận dữ, tạo ra điểm nóng nguy hiểm giữa biển Đông cho cả các nước trong khu vực và thế giới. Tôi không thể ngờ được, ngày mai thôi, khi ánh mặt trời chói chang giữa trùng khơi, sự khốc liệt mới bắt đầu…

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4
Theo Nam Cường (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!
Read More

Vừ Già Pó lạc sang Pakistan: Trở về quê hương

(VTC) - Lúc xe dừng lại ở Khâu Vai, Pó nhảy xuống, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, thấy các con chạy đến đón, vẫn ngỡ như là một giấc mơ.

< Hành trình từ Việt Nam sang Pakistan của Vừ Già Pó xa xôi hơn ta nghĩ.

Kỳ 7 (Kỳ cuối): Giây phút bồi hồi ở Khâu Vai

Ở đồn cảnh sát, người ta xác minh “thánh phượt” Vừ Già Pó chỉ là người vô tình đi lạc và bị bắt, chứ không hề có bất cứ một ý định nào xấu. Bởi vậy, họ cũng đối xử khá thoải mái với anh. Pó được cảnh sát đưa đi chợ chơi, được mua nước uống, mua quần áo mới, ngày ăn 3 bữa đầy đủ.

Hàng ngày, Pó phải tiếp đón một lượng khách đến thăm khá dày đặc. Có những người mang theo cả đồ ăn, áo ấm đến cho anh, cũng có những người đến chụp ảnh, ghi chép một lúc rồi thở dài bỏ về. Mỗi người đều sử dụng một ngôn ngữ khác nhau để hỏi, nhưng Pó không thể hiểu, vì không ai có thể nói tiếng H’Mông được cả.

< Sau mấy tháng ở Pakistan và được đối xử tử tế, Pó đã mập lên trông thấy.

Cho đến lúc anh bập bẹ được một vài từ ngữ địa phương, thì ông trưởng đồn có lần đùa vui, ra hiệu là sẽ cưới vợ hai cho và lưu giữ lại Pakistan. Pó hoảng sợ chối đây đẩy, rồi anh òa khóc.

Hy vọng tìm về với vợ con tưởng chừng đã tắt ngấm, lại lóe lên khi 3 tháng sau, anh được gặp một người đàn ông có thái độ rất thân thiện. Ông ta mở máy tính, lần lượt chỉ cho anh xem những lá cờ, khi đến hình ảnh lá cờ Việt Nam, Pó nhận ra và rất phấn khích, anh lấy tay chỉ vào lá cờ, rồi lại chỉ vào mình. Người đàn ông có vẻ đã hiểu rõ câu chuyện, vỗ vai Pó và lặng lẽ rời khỏi buồng giam.

Nỗi xúc động dâng trào sau mấy năm xa cách, nay lại được nhìn thấy những hình ảnh của quê hương, nỗi nhớ gia đình, vợ con ùa về khiến Pó nghẹn lòng, anh ôm mặt khóc nức nở mấy ngày liền, chả thiết ăn cơm.

Rồi có một hôm, lại có mấy người lạ mặt đến thăm, họ chĩa máy quay vào anh, ra hiệu cho anh nói. Pó cũng chỉ biết nói bằng tiếng H’Mông: “Tôi là Vừ Già Pó ở Khâu Vai, Mèo Vạc, Hà Giang. Tôi không phải là người xấu, người buôn bán hay trộm cắp. Tôi bị bắt giam được 3 tháng rồi, giờ mong các bạn đưa tôi về biên giới Việt Nam để tôi trở về nuôi con cái và gia đình...”.

< Giây phút trở về quê hương.

Qua rất nhiều nỗ lực xác minh, cuối cùng tung tích “thánh phượt” cũng xác định rõ. Tháng 1/2014, Đại sứ quán Việt Nam đã có công hàm gửi Bộ ngoại giao Pakistan khẳng định người đang bị giam giữ tại đồn cảnh sát Zila Neelum là Vừ Già Pó, công dân Việt Nam, và sau đó tiến hành các thủ tục để đưa anh về nước.

Pó vẫn chưa hề biết tin là mình sắp được trở về quê hương, cho đến một ngày đầu tháng 5, vừa ăn sáng xong, thì anh được 2 cảnh sát vào giúp thu dọn đồ đạc, rồi họ đưa anh ra xe ô tô đi một mạch đến sân bay. Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất “thánh phượt” được đi máy bay.

Lúc quá cảnh ở Thái Lan, Vừ Già Pó vẫn không rõ mọi người đang đưa mình đi đâu. Trưa hôm sau, khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài, bước ra khỏi cửa, Pó thấy 2 đồng chí an ninh sân bay đang chờ sẵn. Trông sắc phục, anh biết đó là những người Việt Nam. Biết mình đã được trở về quê hương, Pó xúc động gần như ngã quỵ.

< Vợ chồng anh đã được gặp lại nhau sau bao năm xa cách.

Mọi người dìu anh ra xe ô tô, chạy được một đoạn nữa, Pó thấy Ly Thị Lía đang đứng chờ mình. Người vợ hiền đã bỏ hết công việc đồng áng để xuống tận Hà Nội đón chồng trở về sau bao năm xa cách. Hai vợ chồng ôm chặt lấy nhau mừng mừng tủi tủi.

Lúc xe dừng lại ở Khâu Vai, Pó nhảy xuống, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình, thấy các con chạy đến đón, vẫn ngỡ như là một giấc mơ. Anh ôm chầm lấy vợ con rồi kêu lên: “Đúng là vợ con của tôi đây rồi, quê hương của tôi đây rồi, nhà của tôi đây rồi”.

Nhiều người chứng kiến vì quá xúc động nên cũng òa khóc theo. Ai nấy đều chúc mừng cho sự trở về của anh sau cuộc hành trình đằng đẵng.


< Xúc động gặp lại những người thân thuộc.

Qua một ngày ở nhà, người đàn ông được mệnh danh là “thánh phượt” đã trở nên bình tĩnh hơn. Tuy nhiên, những lúc bạn bè, hàng xóm đến thăm hỏi, Pó vẫn chạy ra ôm chầm lấy họ khóc lớn, rồi thổn thức nhắc lại những kỷ niệm cũ của mình.

Trở về sau hành trình phiêu bạt gần 6000km, cả gia đình Pó đã được sum họp cùng nhau, ăn một bữa cơm ấm cúng. Ly Thị Lía sang nhà hàng xóm vay gạo, bắt thêm con gà về nấu cơm đãi chồng.

Được biết, vợ anh đã bán sạch gia tài để làm lộ phí đưa chồng trở về. Trong nhà không còn tài sản gì đáng giá, ruộng nương, bò đã bán hết, trước mắt anh sẽ phải đi làm thuê kiếm sống. Theo Pó, anh sẽ vay mượn, xoay xở bằng mọi cách để có tiền chuộc lại những tài sản mà vợ đã bán, để còn tính kế lâu dài.

< Vừ Già Pó: "Tôi sợ lắm rồi, giờ có cho vàng cũng không dám đi".

“Tôi cũng rất mong được chính quyền tạo mọi điều kiện cho tôi được làm việc, hỗ trợ cho tôi thóc cho tôi trồng trọt, con giống để tôi nuôi, để tôi được ổn định lại cuộc sống”, Pó nêu mong muốn của mình. Trước khi phóng viên chào tạm biệt anh để trở về Hà Nội, “thánh phượt” Vừ Già Pó chia sẻ thêm: “Tôi sợ lắm rồi, giờ có cho vàng cũng không bao giờ dám đi. May mà còn được gặp lại vợ con. Nhân đây tôi cũng muốn gửi lời cảnh báo tới tất cả những ai đang còn có ý định vượt biên sang Trung Quốc lao động chui. Ở đây dù có nghèo khổ vẫn là quê hương mình, nhà của mình”.

Câu chuyện phiêu lưu kỳ lạ của Vừ Già Pó quả thực đầy tình tiết ly kỳ, tưởng chừng như hoang đường. Biết bao khó khăn vất vả, gian nan, nhiều lúc ngã gục, anh vẫn tiếp tục đứng lên, chiến thắng mọi thử thách với một niềm tin sắt đá, rằng mình sẽ được đoàn tụ với vợ con, gia đình.

Hết
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7
Theo Hải Minh - VTC New

Du lịch, GO!
Read More

Vừ Già Pó: Bị giam cầm ở Kashmir

(VTC) - Pó không dám chạy trốn, đứng im cho những người lính trùm túi vải lên người rồi lôi đi.

Kỳ 6: Lạc vào vùng tranh chấp

Nhắc tới cuộc phiêu lưu kỳ lạ của “thánh phượt” Vừ Già Pó, nhiều người đã đặt câu hỏi: Làm thế nào mà anh có thể vượt qua dãy Himalaya sang tận Pakistan?. Tuy nhiên, khi tiếp xúc và được nghe câu chuyện mà Pó kể lại, vạch ra hành trình của mình, tôi biết là khi bắt đầu gặp dãy Himalaya, anh đã vòng xuống phía tây nam và băng qua đất nước Ấn Độ, trước khi lọt vào vùng chiến sự nóng bỏng Kashmir và bị bắt giữ.

Lúc nhìn thấy dãy núi cao hiểm trở phủ đầy tuyết trắng, anh cứ đi theo con đường nhỏ uốn lượn theo triền núi. Ngày hôm sau, Pó gặp 1 chiếc xe chở đầy hàng hóa, và họ đã cho anh đi nhờ dù không hề biết anh đang nói gì, muốn đi đến đâu.

Càng đi xa, “thánh phượt” càng thấy thời tiết ấm dần, rồi chuyển sang nóng, oi bức một cách khó tả. Và khi chiếc xe dừng lại ở một khu chợ lớn, mọi người xúm xít ra bốc dỡ hàng hóa, Pó nhảy xuống và không biết mình đang đi đâu về đâu. Anh lang thang được một lát, đi qua mấy con hẻm hun hút, thì gặp một dòng sông lớn.

< Anh đã gặp dãy Himalaya, Pó đi vòng qua Ấn Độ.

Pó thấy cảnh vật ở đây thật yên bình, những đứa trẻ đá bóng cười vang một góc, mấy cô thiếu nữ ngồi tám chuyện bên những tấm vải trải đủ các loại màu sắc, những ông già trông như những nhà hiền triết với chiếc khăn quấn thành những vòng tròn lớn quanh đầu như tổ ong tò mò nhìn “thánh phượt” chỉ trỏ, các bà nội trợ giặt giũ bên bờ sông, tất cả hòa vào giai điệu của hoàng hôn, yên ả.

Cũng đã mệt, anh khoan khoái nằm xuống bãi cỏ đánh một giấc, cho đến khi giật mình tỉnh dậy bởi những tiếng trống lúc xa lúc gần. Pó thấy đám đông túa ra, kê những tấm phản dài hướng về bờ sông. Trên đó, có những chiếc bàn gỗ nhỏ phủ vải vàng, người ta bày ra đó những vỏ ốc lớn, hoa, nến, bát hương và một tấm phù điêu có hình giống như đầu rắn hổ mang.

Đám đông bắt đầu vây xung quanh và đàn hát. Cách đó một đoạn ngắn, có những xác người bó gọn được đưa lên những đống củi dựng sẵn, rồi họ bắt đầu đốt. Dưới sức nóng của lửa, Pó đã ngửi thấy mùi tóc và mùi thịt cháy khét lẹt, đám đông thản nhiên nhảy múa, thả những vòng hoa được đan kết lại hay nến trôi theo dòng sông.

< Nghi lễ đốt xác ở Ấn Độ.

Pó lặng người sợ hãi, ù té chạy vào một con hẻm nhỏ ngồi im thin thít, không dám ngủ nữa. Kể chuyện với phóng viên VTC News, anh vẫn cho rằng đó là những thủ tục rùng rợn, và họ đốt xác “những con ma”. Pó không hề biết rằng mình đang được chứng kiến nghi lễ đốt xác, một nghi lễ tôn giáo của những người theo đạo Hindu.

“Thánh phượt” thao thức cho đến khi hửng sáng, đã thấy hàng trăm người xuống tắm và cầu nguyện ngay dưới bến sông, bên cạnh là rác và xác hoa cúng tan rữa trôi từ đêm qua, hàng ngàn con chim đen bay rợp trời, cả khúc sông ám mùi tử khí. Pó hoảng sợ chạy thật nhanh vào phố, cho tới khi lại bắt gặp một đám đông đang xúm xít, anh đi lẫn vào trong đó.

Và anh nhìn thấy cái “ô tô” dài khủng khiếp. “ Nó to hơn hẳn cái ô tô mà mình đã gặp ở Mèo Vạc, và dài hàng chục mét, thành từng đoạn ngắn nối với nhau, trên đó đông nghịt người. Họ ngồi ở trong ô tô không đủ chỗ, còn bám vào cả hai bên mà không sợ bị rơi, ngồi cả lên trên nóc, nói chung là hỗn loạn vô cùng”, Pó hồn nhiên cho biết.

Chỉ muốn thật nhanh thoát khỏi dòng sông ma quái mà mình đã nhìn thấy, “thánh phượt” cũng chen chân nhảy lên trên nóc “ô tô” kiếm một chỗ. Đến chiều tối, những người ngồi cùng chia cho anh ít bánh mỳ. Khi “ô tô” dừng xuống ga, Pó lại vạ vật nằm ngủ rồi đi xin ăn ở đó.

< Chiếc "ô tô" mà Vừ Già Pó đã miêu tả.

Cảm thấy phương tiện này có vẻ dễ đi, và tốc độ nhanh hơn nhiều so với cuốc bộ, những lần sau, “thánh phượt” lại trà trộn lên những chiếc “ô tô” mà mình đã gặp. Anh không hề biết rằng đang lạc dần lên phương bắc.

Đến lúc không thể đi bằng “ô tô” được nữa, Pó phải nhảy xuống đi bộ. Tháng 10 năm đó, khi đến vùng hoang mạc rộng lớn, thì cũng là lúc Pó bắt gặp những hàng rào thép gai dày đặc, những căn nhà đổ nát, nghe thấy tiếng súng nổ, từng đoàn lính và xe tăng xuất hiện bất thình lình.

"Họ lăm lăm tay súng trông rất đáng sợ, lúc đó tôi chỉ biết chạy đi thật xa, nhảy xuống một cái hố ẩn nấp, chờ đoàn xe đi khuất", Pó kể.

“Thánh phượt” tiếp tục lang thang ở khu vực đó cả tháng mà không hề biết rằng anh đã may mắn sống sót khi đang đi qua vùng đất Kashmir, khu vực đang có tranh chấp nảy lửa giữa Ấn Độ và Pakistan từ cuộc chiến tranh 1947 – 1948.

< Vừ Già Pó đã đến vùng tranh chấp Kashmir.

Đến sát biên giới thì Vừ Già Pó bị bắt giữ. Hôm đó, anh bất ngờ thấy xuất hiện trước mặt mình 4 người lính đeo súng ống to đùng, râu ria xồm xoàm. Pó không dám chạy trốn, đứng im cho những người lính trùm túi vải lên người rồi lôi đi. Họ đẩy anh vào một căn phòng biệt giam tối mịt.

Mấy ngày liên tiếp, cứ tờ mờ sáng, Pó lại được dẫn ra gặp một người đàn ông râu kẽm, có thêm mấy người lính đứng bên cạnh, trông có vẻ là chỉ huy. Pó hiểu là họ hỏi giấy tờ, hỏi ở đâu đến, nhưng anh không thể nói chuyện được vì ngôn ngữ bất đồng. Có lần cáu tiết vì không thể khai thác được gì, họ tát anh mấy cái rồi dọa bắn.

Khi được người viết hỏi cảm giác có sợ không, có nghĩ người ta sẽ bắn không thì Pó tặc lưỡi: “Mình rất sợ nhưng mình biết họ không bắn đâu. Mình không làm gì xấu cả. Mình chỉ đang đi về nhà thôi”.

< Vừ Già Pó: "Họ không bắn mình đâu, mình chỉ tìm đường về nhà thôi mà".

Không thể xác minh được nhân thân của Vừ Già Pó, họ tống anh lên xe thùng và chở thẳng đến đồn cảnh sát Zila Neelum, thị trấn Athmuqam, Pakistan, cách thủ đô Islamabad gần 1.000 km.

Từ lúc đó trở đi, “thánh phượt” không bị đánh thêm lần nào nữa, cũng không còn bị đói như khi đi đường. Những người cảnh sát đối xử tử tế, cho anh ăn đủ ba bữa mỗi ngày, mua áo ấm cho anh mặc.
Cho đến giờ, anh vẫn nhắc đến họ bằng cái tên trìu mến: “ông Pô Lít” (Police - PV)

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7
Theo Hải Minh - VTC New

Du lịch, GO!
Read More

Vừ Già Pó lạc sang Pakistan: Hốt phân bò ở Bangladesh

(VTC) - Vào bên trong, Vừ Già Pó thấy có thêm mấy thanh niên cũng đang cặm cụi nhặt từng đống phân bỏ vào sọt, họ không dùng cuốc xẻng.

Kỳ 5: Ở xứ sở không ăn thịt lợn, thịt bò

Theo lời Vừ Già Pó: "Khi đến vùng biên giới, cũng giống như ở Việt Nam thôi, có nhà cửa, ở đó có hàng rào, có những người lính mặc quân phục, cầm súng đứng gác”.
Lần đi từ Trung Quốc sang Myanmar, anh gặp một đồn biên phòng, xung quanh là núi cao hiểm trở, rừng rậm um tùm, Pó chờ đêm đến, rồi lặng lẽ trèo qua mấy quả núi để tìm sang vùng đất bên kia.

“Thánh phượt” Vừ Già Pó cứ ngỡ trèo qua núi là sẽ về đến quê hương mình, nhưng hóa ra không phải, anh lại tiếp tục cuộc hành trình rong ruổi.

Anh kể lại: “3 tháng đi khỏi xứ sở của những người đàn ông đầu trọc, mặc áo vàng và có chấm trên trán, tôi lại gặp một trại lính khác, tôi không thể đi vòng qua được, vì đó là 1 con sông to, lớn lắm, và họ án ngữ ngay chiếc cầu duy nhất bắc qua sông. Không biết làm cách nào khác, tôi đánh liều đến gặp họ”.

Pó cố nói với họ bằng tiếng của mình rằng mình phải đi về nhà, rồi ra ký hiệu, rồi vẽ những dãy núi liên tiếp nhau trên giấy, những người lính gác không nghe và bắt trói anh lại, lột sạch quần áo ra kiểm tra, giam ở đó 2 ngày.

Nhận thấy Vừ Già Pó không có mục đích gì xấu, không có giấy tờ, lại là người hiền lành chân chất, 2 ngày sau chỉ huy của đồn ra lệnh thả anh ra. Tuy nhiên, họ không cho anh đi theo con đường lớn phía trước mặt mà chỉ cho một con đường nhỏ bên tay phải, men theo sông. Pó cứ đi theo con đường nhỏ ấy.

Vào sâu trong nội địa, “thánh phượt” Vừ Già Pó nhận ra mình đã lạc vào một xứ sở lạ lùng khác.

Pó miêu tả: “Đó là một vùng đất bằng phẳng với những cánh đồng lúa mênh mang, người ở đó đông lắm, cả đàn ông lẫn phụ nữ đều mặc những bộ quần áo dài trùm từ trên xuống dưới, dù thời tiết khá nóng. Phụ nữ thì quàng khăn che kín hết cả đầu, cả mặt, chỉ để lộ mỗi đôi mắt. Đàn ông cũng có người quấn khăn trên đầu. Mà da họ đen lắm, chỉ có mỗi hàm răng khi cười lên thấy trắng. Thỉnh thoảng tôi lại thấy cảnh họ đưa 2 tay lên trời, rồi quỳ thụp xuống vái lạy, nhưng không biết là vái lạy ai”.

Phóng viên đưa những hình ảnh về trang phục người hồi giáo, thêm cả một số ảnh chụp về nhà cửa, cuộc sống, sinh hoạt tại đất nước Bangladesh, “thánh phượt” chỉ vào một bức ảnh rồi kêu lên: “Đúng rồi, tôi đã ở đó”.


< Phóng viên đưa những bức ảnh về cuộc sống ở Bangladesh, Vừ Già Pó xác nhận đã từng ở đấy.

Anh bảo, ở đó có những thị trấn mà nhà cửa trông còn nghèo hơn cả nông thôn. Bằng chứng là những lần anh đi gặp phải khu ổ chuột, xập xệ, bẩn thỉu và dơ dáy, phải băng qua những gian hàng bán những chai nước ngọt phủ đầy bụi trên vỏ chai, những hộp bánh quá hạn, băng qua những con dê chỉ còn da bọc xương và những người nghèo khổ rách rưới.

Điều khác lạ là có những cô gái còn trẻ măng trong khu ổ chuột còn không thèm trùm khăn kín mặt, họ trang điểm thật đậm với lớp son phấn rẻ tiền, mặc những bộ quần áo hở hang và bắt đầu đứng uốn éo ngoài đường hoặc cửa phòng của mình, thấy có người lạ là níu kéo.

Bản thân “thánh phượt” cũng đã từng bị một cô gái hở bụng, trông có vẻ gầy gò ốm yếu, suy dinh dưỡng nhảy ra vồ lấy cánh tay anh lôi vào bên trong, nhưng anh dãy giụa thoát được, hoảng sợ chạy biến.

Pó vẫn đi xin ăn những khi bụng đói, nhưng ở xứ sở ấy không có cơm, nhiều người cho anh một loại bánh lạ được làm bằng bột gạo, và anh không hề thấy họ ăn thịt lợn.


< "Thánh phượt" đã từng đi qua những khu ổ chuột ở Bangladesh.

Vừ Già Pó tiếp tục lang thang được khoảng 2 tháng thì lại đến vùng đất của những người không ăn thịt bò. Ở đó, anh thấy mọi người nuôi bò chỉ để lấy sữa, và có vẻ rất yêu quý nó.

Có lần gõ cửa một gia đình ven đường, 3 người đàn ông to lớn xuất hiện, đoán biết là người vô gia cư, họ bắt anh trói chặt và ném chỏng quèo ở một góc tối. Pó không dám phản ứng vì trông ai cũng có vẻ to khỏe, phốp pháp.

Hôm sau, những người đàn ông ấy bắt “thánh phượt” phải đi hốt phân bò ở trang trại của họ. Vào bên trong, Pó thấy có thêm mấy thanh niên cũng đang cặm cụi nhặt từng đống phân bỏ vào sọt, không dùng cuốc xẻng. Pó cũng phải dùng tay để hốt.

“Hằng ngày người ta cho mình ăn, rồi mình hốt phân bò thôi. Nhà ấy nuôi nhiều bò lắm. Con nào cũng rất to. Mình chỉ đứng hơn lưng nó. Cái sừng của con bò cũng to, không giống như bò của người H'Mông đâu", Vừ Già Pó cho biết.

Được mấy ngày, những người đàn ông có việc phải đi vắng. “Thánh phượt” thấy họ nói chuyện với vợ, rồi chỉ chỉ về phía mình. Anh đoán là họ dặn dò phải trông chừng. Rồi nhân khi trời xẩm tối, lúc người phụ nữ đi cho bò ăn, Pó trèo tường thoát ra ngoài rồi chạy trốn. Đêm ấy, anh chạy ra khỏi làng, cho đến khi gặp một con đường lớn, hai bên không có nhà cửa, Pó mệt quá lăn ra ngủ thiếp đi ngay bên vệ đường.

< Anh đang kể về những ngày phải đi hốt phân bò.

Sáng tỉnh dậy, Pó chỉ biết đi về phía trước, lang thang khoảng 2 tháng sau, mặc dù đang ở giữa mùa hè nhưng “thánh phượt” vẫn thấy lạnh toát. Anh nhìn thấy một dãy núi rất cao, hùng vĩ và hiểm trở, sừng sững trước mắt. Hà Giang cũng có nhiều núi cao nhưng anh chưa từng gặp một ngọn núi nào cao như thế. Phía xa xa, một màu trắng toát từ trên đỉnh phủ xuống.

Biết mình không thể vượt qua được khi đoán chắc trên đó không có người ở, lại không có đồ ăn thức uống, Pó lại phải đi vòng về hướng tây nam, men theo một con đường uốn lượn phía dưới chân núi.

Còn tiếp
Kỳ 1 - Kỳ 2 - Kỳ 3 - Kỳ 4 - Kỳ 5 - Kỳ 6 - Kỳ 7
Theo Hải Minh - VTC New

Du lịch, GO!
Read More