Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh nghiệm du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kinh nghiệm du lịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Mẹo nhận biết nhanh xe máy “ăn” xăng
Xe phượt, nếu hao xăng nhiều sẽ là một vấn đề lớn. Chẳng phải 'ăn xăng' nhiều là công xuất máy tăng cao - ngược lại, bệnh này khiến xe yếu hơn, dễ ngộp xăng và tắt máy, xả nhiều khói... trong khi lại 'giúp' túi tiền của chính ta phải chi nhiều hơn để nạp năng lượng. Trên đường trường: bệnh ăn xăng sẽ làm giảm độ xa trong vòng cung phượt của bạn với từng ấy xăng trong bình.
Con Win100 mình cũ kỹ vì đã xử dụng gần 30 năm, vậy nhưng đổ 95k (gần 4 lít) mình đã chạy được 247 số trên contemet, tức là khoảng tầm ấy cây số (từ số xx464 đến xx217 - đường thành phố, ngoại thành) - vậy nên cũng tương đối đỡ lo, còn bạn thì sao?
Chỉ bằng vài động tác kiểm tra, bạn có thể nhận ra ngay chiếc xe bạn đang đi, hoặc chiếc xe máy cũ bạn đang có ý định mua, chạy có tốn xăng hay không.
Từ trước đến nay, với những người dùng thông thường, để tự biết được chiếc xe máy mình đang chạy tiêu thụ nhiên liệu ra sao có một cách truyền thống là đổ xăng vào bình, vận hành, rồi đo thực tế xe chạy hết bao nhiêu km/L xăng. Từ đó mới đưa ra được kết luận là chiếc xe có “ăn” xăng hay không.
Thông thường, một chiếc xe máy số phổ thông, dung tích 100 - 110cc, chạy tiết kiệm xăng nội thành đạt từ 45-50Km/L xăng. Xe tay ga 110 - 125cc chạy tiết kiệm xăng nội thành đạt từ 35-37Km/L xăng. Vượt qua nhưng con số nói trên được cho là xe “ăn” xăng.
Có một vài mẹo nhỏ mà bạn không cần phải đo đạc, chỉ cần quan sát, test rất nhanh là có thể biết chiếc xe máy đó có đang “ngốn” xăng hay không.
1. Vận hành
Xe máy ăn xăng có thể nhận biết được khi khởi động. Khởi động khó nổ máy hoặc phải nhấn nút đề lâu hơn. Lúc vận hành trên đường, người lái thường xuyên phải kéo ga nhiều, kèm theo cổ tay mỏi dù chỉ lái xe trên quãng đường ngắn.
Có tiếng nổ bất thường khi giảm tốc độ. Có khi chỉ là tiếng lụp bụp nhỏ nhưng cũng khi có tiếng nổ lớn như pháo. Xe yếu, tăng tốc chậm hoặc có tiếng động bất thường. Xe hay chết máy, không khởi động lại được.
2. Quan sát bu-gi
< Open new tab để xem khổ lớn.
Tháo bugi có màu đen ở chân chấu hoặc bị ướt. Đó là khi hòa khí xăng/gió không đúng tỉ lệ, thừa xăng hay thiếu xăng đều để lại những dấu hiệu quan sát được dễ dàng trên chấu bu-gi. Việc mở bu-gi ra xem xét để biết xe chạy có tiết kiệm xăng không cũng nhanh gọn, dễ dàng với phần lớn xe máy, thậm chí phụ nữ được hướng dẫn sơ qua cũng có thể mở được.
Xe “ăn” xăng cũng là chiếc xe thường xuyên phải thay bu-gi “vặt”.
3. Quan sát khí xả
Những chiếc xe bình thường, khi lái xe rồ mạnh ga quan sát thấy khí thải từ pô ra trong veo, không màu. Ngược lại, chiếc xe đang “ăn” xăng khí thải từ pô ra khói màu đen. Do hòa khí dư xăng mới có khói đen, xe thường xuyên chạy chậm ứ khói trong pô.... khiến xe chạy không thể tiết kiệm xăng.
Với trường hợp rồ mạnh ga mà quan sát thấy khí thải từ pô ra khói màu trắng thì động cơ đã bị hở piston bạc, máy yếu cũng dẫn đến “ăn” xăng.
4. Sờ bình xăng con
Xe chạy tiết kiệm xăng khi sờ vào thân bình xăng con có cảm giác ấm từ ngang với nhiệt độ tay người hoặc ấm hơn chút. Xe chạy không tiết kiệm xăng khi sờ vào thân bình xăng con có cảm giác mát tới lạnh, càng lạnh càng hao xăng.
Bên cạnh đó, khi quan sát thấy bình xăng con “đổ mồ hôi”, nghĩa là thấy hơi nước đọng quanh bình xăng con thì đó cũng là chiếc xe đang gây tốn xăng hơn bình thường.
Theo Thu Hà (TTTĐ - Autodaily)
Du lịch, GO!
Read More
Con Win100 mình cũ kỹ vì đã xử dụng gần 30 năm, vậy nhưng đổ 95k (gần 4 lít) mình đã chạy được 247 số trên contemet, tức là khoảng tầm ấy cây số (từ số xx464 đến xx217 - đường thành phố, ngoại thành) - vậy nên cũng tương đối đỡ lo, còn bạn thì sao?
Chỉ bằng vài động tác kiểm tra, bạn có thể nhận ra ngay chiếc xe bạn đang đi, hoặc chiếc xe máy cũ bạn đang có ý định mua, chạy có tốn xăng hay không.
Từ trước đến nay, với những người dùng thông thường, để tự biết được chiếc xe máy mình đang chạy tiêu thụ nhiên liệu ra sao có một cách truyền thống là đổ xăng vào bình, vận hành, rồi đo thực tế xe chạy hết bao nhiêu km/L xăng. Từ đó mới đưa ra được kết luận là chiếc xe có “ăn” xăng hay không.
Thông thường, một chiếc xe máy số phổ thông, dung tích 100 - 110cc, chạy tiết kiệm xăng nội thành đạt từ 45-50Km/L xăng. Xe tay ga 110 - 125cc chạy tiết kiệm xăng nội thành đạt từ 35-37Km/L xăng. Vượt qua nhưng con số nói trên được cho là xe “ăn” xăng.
Có một vài mẹo nhỏ mà bạn không cần phải đo đạc, chỉ cần quan sát, test rất nhanh là có thể biết chiếc xe máy đó có đang “ngốn” xăng hay không.
1. Vận hành
Xe máy ăn xăng có thể nhận biết được khi khởi động. Khởi động khó nổ máy hoặc phải nhấn nút đề lâu hơn. Lúc vận hành trên đường, người lái thường xuyên phải kéo ga nhiều, kèm theo cổ tay mỏi dù chỉ lái xe trên quãng đường ngắn.
Có tiếng nổ bất thường khi giảm tốc độ. Có khi chỉ là tiếng lụp bụp nhỏ nhưng cũng khi có tiếng nổ lớn như pháo. Xe yếu, tăng tốc chậm hoặc có tiếng động bất thường. Xe hay chết máy, không khởi động lại được.
2. Quan sát bu-gi
< Open new tab để xem khổ lớn.
Tháo bugi có màu đen ở chân chấu hoặc bị ướt. Đó là khi hòa khí xăng/gió không đúng tỉ lệ, thừa xăng hay thiếu xăng đều để lại những dấu hiệu quan sát được dễ dàng trên chấu bu-gi. Việc mở bu-gi ra xem xét để biết xe chạy có tiết kiệm xăng không cũng nhanh gọn, dễ dàng với phần lớn xe máy, thậm chí phụ nữ được hướng dẫn sơ qua cũng có thể mở được.
Xe “ăn” xăng cũng là chiếc xe thường xuyên phải thay bu-gi “vặt”.
3. Quan sát khí xả
Những chiếc xe bình thường, khi lái xe rồ mạnh ga quan sát thấy khí thải từ pô ra trong veo, không màu. Ngược lại, chiếc xe đang “ăn” xăng khí thải từ pô ra khói màu đen. Do hòa khí dư xăng mới có khói đen, xe thường xuyên chạy chậm ứ khói trong pô.... khiến xe chạy không thể tiết kiệm xăng.
Với trường hợp rồ mạnh ga mà quan sát thấy khí thải từ pô ra khói màu trắng thì động cơ đã bị hở piston bạc, máy yếu cũng dẫn đến “ăn” xăng.4. Sờ bình xăng con
Xe chạy tiết kiệm xăng khi sờ vào thân bình xăng con có cảm giác ấm từ ngang với nhiệt độ tay người hoặc ấm hơn chút. Xe chạy không tiết kiệm xăng khi sờ vào thân bình xăng con có cảm giác mát tới lạnh, càng lạnh càng hao xăng.
Bên cạnh đó, khi quan sát thấy bình xăng con “đổ mồ hôi”, nghĩa là thấy hơi nước đọng quanh bình xăng con thì đó cũng là chiếc xe đang gây tốn xăng hơn bình thường.
Theo Thu Hà (TTTĐ - Autodaily)
Du lịch, GO!
5 lý do không nên đi du lịch vào dịp lễ
(Zing) - Giá vé các phương tiện giao thông cao ngất, các địa điểm du lịch ken chật người, dịch vụ chặt chém… là các lý do bạn nên thực hiện chuyến đi của mình vào các ngày khác trong năm.
< Mua vé xe thôi cũng đã là một vấn đề trong những dịp lễ.
Giá vé các phương tiện giao thông vừa cao vừa khan hiếm
Tất cả các dịp lễ trong năm gần như là dịp để các phương tiện công cộng như xe đò, tàu hỏa, máy bay.. tăng giá. Mỗi lần như thế, mức tăng thường dao động khoảng từ 15% - 40%. Song song với việc tăng giá, do nhu cầu đi lại nhiều, khách du lịch cũng đối diện với tình trạng cháy vé.
Để khắc phục tình trạng cháy vé cũng như tận dụng cơ hội kiếm tiền, hầu hết các phương tiện giao thông đều tăng chuyến trong dịp này. Câu hỏi đặt ra là bạn yên tâm bao nhiêu khi biết tài xế chiếc xe bạn sẽ bước chân lên vừa trả khách tại bến sau một hành trình dài chỉ 10 – 15 phút trước.
Các điểm du lịch ken chật người
Tâm lý chung của hầu hết người Việt Nam là du lịch vào dịp lễ. Khi đi, bạn thường chọn các địa danh du lịch có tiếng một phần để ngắm, một phần để khoe với mọi người. Tâm lý này dẫn đến hệ quả là thay vì thả mình thư giản trong không gian yên tĩnh, hít thở không khí trong lành tại các danh thắng như bạn tưởng tượng, bạn sẽ bắt gặp tình trạng hàng người dài đặc rồng rắn trên đường mòn lên đỉnh núi hay thay vì rừng cây, chúng ta sẽ chỉ thấy rừng người...
Với những ai đi biển, thì biển không phải cát trắng, biển xanh, những đợt sóng rì rào, mà là biển người mênh mông, nheo nhóc. Với viễn cảnh này, bạn có thấy chuyến du lịch của mình thú vị?
Tốn thời gian chờ đợi
Hầu hết các khu du lịch, resort, khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều tăng cường người làm việc trong dịp lễ nhưng với lượng người đồng loạt đổ về và cơ sở hạ tầng chỉ có vậy. Việc du khách phải chờ đợi để được phục vụ ăn uống, vui chơi... là điều không tránh khỏi. Bạn sẽ trả lời thế nào nếu phải phơi mình vài tiếng đồng hồ trong cái nắng để kiếm được vé cho bản bản thân, người nhà hay con cái của bạn được vui chơi? Hay bạn sẽ cảm thấy thế nào khi con/em bạn bắt đầu khóc vì đói mà lượt phục vụ của bạn hãy còn xa?
Dịch vụ kém
Hầu hết trước các dịp lễ, các cơ sở kinh doanh đều ít nhiều trang hoàng lại “cần câu” của mình. Song dù có làm mới đến mức nào, thì phòng ốc, thiết bị cũng không nở ra thêm được trong khi lượng khách đổ về ào dịp này thường gấp 2, gấp 3 thậm chí 7-8 lần.
Và điều có thể thấy trước mắt là căn phòng của bạn ít được dọn dẹp hơn, thức ăn kém chất lượng hơn, việc thực hiện các dịch vụ cũng tốn thời gian chờ đợi hơn.
Chặt chém
Chặt chém giá phòng, giá thức ăn, nước uống, dịch vụ là tình trạng diễn ra thường xuyên ở tất cả các địa điểm du lịch. Song nếu vào các ngày thông thường khác, mức giá chỉ đẩy lên gấp đôi hay gấp ba với du khách thì trong các dịp lễ, nhất là các dịp lễ lớn, có nhiều du khách thì mức giá này có thể tăng vọt lên 4-5 thậm chí là 10 lần. Vào thời điểm này, tâm lý người bán sẽ là “lâu lâu mới có dịp kiếm tiền”. Còn du khách, phóng lao thì phải theo lao, chứ chẳng lẽ nhịn đói và ngủ ngoài đường.
Theo Zing News
Du lịch, GO!
Vậy nhưng chỉ có ngày lễ bạn mới có thể được nghỉ và đi du lịch thong dong còn ngày thường thì không thể? Vậy bắt buộc phải chấp nhận những phiền toái này và ứng phó bằng cách:
- Đến những nơi lạ, ít người đi.
- Đem theo thức ăn nếu có thể.
- Hỏi giá trước mọi dịch vụ, đừng ngại trả giá.
- Tìm hiểu trước các số điện thoại nóng dành cho du khách tại nơi đến.
- Tập tính 'Đắc nhân tâm' để vui vẻ chấp nhận và an ủi lòng mình, giúp trọn vẹn chuyến đi.
Cuối cùng là bạn có thể tham khảo thêm các bài sau:
Dân Vũng Tàu bày chiêu chống chặt chém.
Đà Nẵng chống “chặt chém” mùa du lịch biển
Kinh nghiệm đối phó nạn chặt chém ở các khu du lịch
Những chiêu chặt chém du khách có một không hai
Để không bị “chặt, chém” khi hành hương
Giữa Thủ đô: Đâu đâu cũng “chặt, chém”!
Read More
< Mua vé xe thôi cũng đã là một vấn đề trong những dịp lễ.
Giá vé các phương tiện giao thông vừa cao vừa khan hiếm
Tất cả các dịp lễ trong năm gần như là dịp để các phương tiện công cộng như xe đò, tàu hỏa, máy bay.. tăng giá. Mỗi lần như thế, mức tăng thường dao động khoảng từ 15% - 40%. Song song với việc tăng giá, do nhu cầu đi lại nhiều, khách du lịch cũng đối diện với tình trạng cháy vé.
Để khắc phục tình trạng cháy vé cũng như tận dụng cơ hội kiếm tiền, hầu hết các phương tiện giao thông đều tăng chuyến trong dịp này. Câu hỏi đặt ra là bạn yên tâm bao nhiêu khi biết tài xế chiếc xe bạn sẽ bước chân lên vừa trả khách tại bến sau một hành trình dài chỉ 10 – 15 phút trước.
Các điểm du lịch ken chật người
Tâm lý chung của hầu hết người Việt Nam là du lịch vào dịp lễ. Khi đi, bạn thường chọn các địa danh du lịch có tiếng một phần để ngắm, một phần để khoe với mọi người. Tâm lý này dẫn đến hệ quả là thay vì thả mình thư giản trong không gian yên tĩnh, hít thở không khí trong lành tại các danh thắng như bạn tưởng tượng, bạn sẽ bắt gặp tình trạng hàng người dài đặc rồng rắn trên đường mòn lên đỉnh núi hay thay vì rừng cây, chúng ta sẽ chỉ thấy rừng người...
Với những ai đi biển, thì biển không phải cát trắng, biển xanh, những đợt sóng rì rào, mà là biển người mênh mông, nheo nhóc. Với viễn cảnh này, bạn có thấy chuyến du lịch của mình thú vị?
Tốn thời gian chờ đợi
Hầu hết các khu du lịch, resort, khách sạn, nhà hàng, quán ăn đều tăng cường người làm việc trong dịp lễ nhưng với lượng người đồng loạt đổ về và cơ sở hạ tầng chỉ có vậy. Việc du khách phải chờ đợi để được phục vụ ăn uống, vui chơi... là điều không tránh khỏi. Bạn sẽ trả lời thế nào nếu phải phơi mình vài tiếng đồng hồ trong cái nắng để kiếm được vé cho bản bản thân, người nhà hay con cái của bạn được vui chơi? Hay bạn sẽ cảm thấy thế nào khi con/em bạn bắt đầu khóc vì đói mà lượt phục vụ của bạn hãy còn xa?
Dịch vụ kém
Hầu hết trước các dịp lễ, các cơ sở kinh doanh đều ít nhiều trang hoàng lại “cần câu” của mình. Song dù có làm mới đến mức nào, thì phòng ốc, thiết bị cũng không nở ra thêm được trong khi lượng khách đổ về ào dịp này thường gấp 2, gấp 3 thậm chí 7-8 lần.
Và điều có thể thấy trước mắt là căn phòng của bạn ít được dọn dẹp hơn, thức ăn kém chất lượng hơn, việc thực hiện các dịch vụ cũng tốn thời gian chờ đợi hơn.
Chặt chémChặt chém giá phòng, giá thức ăn, nước uống, dịch vụ là tình trạng diễn ra thường xuyên ở tất cả các địa điểm du lịch. Song nếu vào các ngày thông thường khác, mức giá chỉ đẩy lên gấp đôi hay gấp ba với du khách thì trong các dịp lễ, nhất là các dịp lễ lớn, có nhiều du khách thì mức giá này có thể tăng vọt lên 4-5 thậm chí là 10 lần. Vào thời điểm này, tâm lý người bán sẽ là “lâu lâu mới có dịp kiếm tiền”. Còn du khách, phóng lao thì phải theo lao, chứ chẳng lẽ nhịn đói và ngủ ngoài đường.
Theo Zing News
Du lịch, GO!
Vậy nhưng chỉ có ngày lễ bạn mới có thể được nghỉ và đi du lịch thong dong còn ngày thường thì không thể? Vậy bắt buộc phải chấp nhận những phiền toái này và ứng phó bằng cách:
- Đến những nơi lạ, ít người đi.
- Đem theo thức ăn nếu có thể.
- Hỏi giá trước mọi dịch vụ, đừng ngại trả giá.
- Tìm hiểu trước các số điện thoại nóng dành cho du khách tại nơi đến.
- Tập tính 'Đắc nhân tâm' để vui vẻ chấp nhận và an ủi lòng mình, giúp trọn vẹn chuyến đi.
Cuối cùng là bạn có thể tham khảo thêm các bài sau:
Dân Vũng Tàu bày chiêu chống chặt chém.
Đà Nẵng chống “chặt chém” mùa du lịch biển
Kinh nghiệm đối phó nạn chặt chém ở các khu du lịch
Những chiêu chặt chém du khách có một không hai
Để không bị “chặt, chém” khi hành hương
Giữa Thủ đô: Đâu đâu cũng “chặt, chém”!
Giúp bạn thoát thân khi tàu sắp chìm
(Ione) - Hầu hết nạn nhân tàu chìm rơi vào trạng thái hoảng loạn và nhiều người chết do bị giẫm đạp. Do đó kỹ năng thoát nạn là điều quan trọng trong tình huống khẩn cấp này.
Du lịch bằng đường thuỷ hiện nay không còn xa lạ với nhiều khách du lịch. Tuy nhiên, gần đây, nhiều vụ tai nạn chìm tàu xảy ra khiến người lo ngại về tiêu chuẩn an toàn của các loại phương tiện đi trên nước này như vụ chìm phà Sewol ở Hàn Quốc.
Chuẩn bị chu đáo cho bản thân mình bằng cách vạch ra chiến lược sinh tồn khi di chuyển bằng tàu thuỷ sẽ giúp bạn tăng khả năng sống sót của mình trong những tình huống xấu nhất.
Trước khi lên tàu, phà
- Kiểm tra vị trí của thuyền cứu hộ. Cho dù bạn chỉ đi một chuyến du lịch rất ngắn hoặc thậm chí chỉ là một bữa tối trên sông, biết được chỗ để thuyền cứu hộ trước có thể sẽ cứu được mạng của bạn.
- Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng và thử mặc áo phao vào. Nếu có câu hỏi, hãy hỏi ngay nhân viên đoàn tàu.
- Nếu bạn đi du lịch nước ngoài và không nói chuyện trực tiếp được với nhân viên đoàn tàu, hãy tìm người có thể cho bạn lời khuyên chính xác trong trường hợp khẩn cấp. Những thông tin này rất quan trọng và cần phải được biết trước khi tàu khởi hành.
Khi tàu có dấu hiệu bị chìm
- Hãy lắng nghe tín hiệu sơ tán: nhân viên đoàn tàu có thể sử dụng hệ thống loa trên tàu hoặc phát tín hiệu để thông báo với hành khách. Hãy lắng nghe kỹ hướng dẫn của họ.
- Mặc áo phao và chuẩn bị rời khỏi con tàu. Khi thời gian cho phép, không gây nguy hiểm cho bạn và những người xung quanh, hãy mang theo những vật dụng sẽ giúp bạn sinh tồn như nước sạch, đèn pin, lương khô … Nếu bạn có áo mưa, áo khoác, găng tay, hãy mặc chúng vào. Chúng sẽ giữ ấm cho bạn và giúp bạn cầm cự lâu hơn.
Bạn chỉ nên trang bị cho trẻ em sau khi chuẩn bị ổn thoả cho mình.
- Tuân theo hướng dẫn của nhân viên đoàn tàu: đây là bước quan trọng nhất. Họ được huấn luyện trong những tình huống nguy cấp và biết cần phải làm gì để đảm bảo an toàn cho bạn. Bạn chỉ nên tự mình hành động khi không có ai đưa ra hướng dẫn cụ thể.
Nếu bạn không thể nghe hoặc hiểu hướng dẫn của nhân viên đoàn tàu, hãy luôn nhớ đi lên trên cao và ra khỏi con tàu. Thông thường, do hoảng loạn, các nạn nhân hay đi vào giữa con tàu hoặc xuống đáy - vốn không phải là một quyết định sáng suốt.
- Bình tĩnh và không hoảng loạn: một nghiên cứu đã chỉ ra rằng, chỉ có 15% người có thể giữ được bình tĩnh trong khi đến 70% trở nên mất đi logic và 15% còn lại thì mất đi lý trí. Rất nhiều trường hợp các nạn nhân chết do hoảng sợ dẫn đến dẫm đạp lẫn nhau và bị thương trước cả khi rời khỏi con tàu.
Vì vậy, bạn luôn phải nhớ rằng, bình tĩnh không những giúp chính bạn tập trung vào những gì phải làm để sống sót, mà bạn còn đang giúp chính mình và những người khác giảm tỷ lệ tử vong.
Nếu có người xung quanh bạn bị mất bình tĩnh, hãy:
- Giúp họ bình tĩnh vì những hành động của họ có thể cản trở các bạn trong quá trình sơ tán
- Nếu họ sợ hãi đến cứng người lại, hãy hét vào mặt họ.
Thoát thân bằng đường nhanh nhất, không phải đường ngắn nhất
Con đường ngắn nhất đôi khi lại dẫn bạn đến nhiều nguy hiểm hơn. Khi con tàu bắt đầu mất thăng bằng, hãy vớ lấy bất cứ thứ gì có thể giữ bạn ở trên cao như ống nước, móc treo, giàn đèn …
Chỉ được sử dụng thang máy khi thang bộ đã bị ngập nước.
Khi bạn vẫn còn ở trong con tàu, nhớ cẩn thận những vật thể bay hoặc nổi trên đường đi của bạn. Chúng có thể khiến bạn bị thương hoặc thậm chí giết chết bạn.
Đến nơi có thuyền cứu hộ gần nhất
Nếu bạn không biết đường, hãy đến chỗ bạn thấy thuyền viên đang giúp hành khách trốn thoát. Nhớ rằng, đừng chơi trò anh hùng - đòi ở lại thuyền khi các thuyền viên đã lên thuyền cứu hộ chẳng hạn. Hãy làm mọi việc để đảm bảo bạn và người thân yêu của mình được sống sót.
Tình huống lý tưởng nhất là bạn có thể lên thuyền cứu hộ an toàn và không bị ướt. Khi đó, hãy giữ bình tĩnh, nghe theo hướng dẫn và chờ cứu viện. Ngồi chờ đợi giữa biển cả mênh mông trong một con thuyền nhỏ nhoi sẽ rất đáng sợ, nhưng hãy yên tâm vì bạn sẽ được cứu sớm.
Hãy sử dụng lương thực tiết kiệm nhất. Chỉ sử dụng tín hiệu khi báo hiệu cho đội cứu hộ. Ngồi gần nhau để giữ ấm và phân công nhau để canh chừng. Hứng nước mưa để uống, đừng uống nước biển hoặc nước tiểu. Nếu có vết thương, hãy cố gắng xử trí nó tốt nhất bạn có thể.
Kiên định và đừng bao giờ từ bỏ hi vọng. Những câu chuyện thần kỳ sống sót sau khi chìm tàu thường đến từ những người kiên định nhất.
Hãy nhớ rằng
- Chuẩn bị trước thức ăn, chai nước sạch, chăn và la bàn khi đi du lịch bằng thuyền.
- Giúp đỡ người khác. Không phải lúc nào bạn cũng có thể sống sót nếu chỉ có một mình.
- Luôn ở cùng nhau, các bạn sẽ là nguồn động viên tinh thần cho nhau.
- Để ý nếu có đàn chuột chảy hoảng loạn, đó có thể là dấu hiệu nước tràn vào tàu. Chuột thường sống ở những góc tối tăm, ẩm thấp nhất nên chúng có thể phát hiện ra tình trạng tàu trước cả con người.
Theo Ione
Du lịch, GO!
Read More
Du lịch bằng đường thuỷ hiện nay không còn xa lạ với nhiều khách du lịch. Tuy nhiên, gần đây, nhiều vụ tai nạn chìm tàu xảy ra khiến người lo ngại về tiêu chuẩn an toàn của các loại phương tiện đi trên nước này như vụ chìm phà Sewol ở Hàn Quốc.
Chuẩn bị chu đáo cho bản thân mình bằng cách vạch ra chiến lược sinh tồn khi di chuyển bằng tàu thuỷ sẽ giúp bạn tăng khả năng sống sót của mình trong những tình huống xấu nhất.
Trước khi lên tàu, phà
- Kiểm tra vị trí của thuyền cứu hộ. Cho dù bạn chỉ đi một chuyến du lịch rất ngắn hoặc thậm chí chỉ là một bữa tối trên sông, biết được chỗ để thuyền cứu hộ trước có thể sẽ cứu được mạng của bạn.
- Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng và thử mặc áo phao vào. Nếu có câu hỏi, hãy hỏi ngay nhân viên đoàn tàu.
- Nếu bạn đi du lịch nước ngoài và không nói chuyện trực tiếp được với nhân viên đoàn tàu, hãy tìm người có thể cho bạn lời khuyên chính xác trong trường hợp khẩn cấp. Những thông tin này rất quan trọng và cần phải được biết trước khi tàu khởi hành.
Khi tàu có dấu hiệu bị chìm
- Hãy lắng nghe tín hiệu sơ tán: nhân viên đoàn tàu có thể sử dụng hệ thống loa trên tàu hoặc phát tín hiệu để thông báo với hành khách. Hãy lắng nghe kỹ hướng dẫn của họ.
- Mặc áo phao và chuẩn bị rời khỏi con tàu. Khi thời gian cho phép, không gây nguy hiểm cho bạn và những người xung quanh, hãy mang theo những vật dụng sẽ giúp bạn sinh tồn như nước sạch, đèn pin, lương khô … Nếu bạn có áo mưa, áo khoác, găng tay, hãy mặc chúng vào. Chúng sẽ giữ ấm cho bạn và giúp bạn cầm cự lâu hơn.
Bạn chỉ nên trang bị cho trẻ em sau khi chuẩn bị ổn thoả cho mình.
- Tuân theo hướng dẫn của nhân viên đoàn tàu: đây là bước quan trọng nhất. Họ được huấn luyện trong những tình huống nguy cấp và biết cần phải làm gì để đảm bảo an toàn cho bạn. Bạn chỉ nên tự mình hành động khi không có ai đưa ra hướng dẫn cụ thể.
Nếu bạn không thể nghe hoặc hiểu hướng dẫn của nhân viên đoàn tàu, hãy luôn nhớ đi lên trên cao và ra khỏi con tàu. Thông thường, do hoảng loạn, các nạn nhân hay đi vào giữa con tàu hoặc xuống đáy - vốn không phải là một quyết định sáng suốt.
- Bình tĩnh và không hoảng loạn: một nghiên cứu đã chỉ ra rằng, chỉ có 15% người có thể giữ được bình tĩnh trong khi đến 70% trở nên mất đi logic và 15% còn lại thì mất đi lý trí. Rất nhiều trường hợp các nạn nhân chết do hoảng sợ dẫn đến dẫm đạp lẫn nhau và bị thương trước cả khi rời khỏi con tàu.
Vì vậy, bạn luôn phải nhớ rằng, bình tĩnh không những giúp chính bạn tập trung vào những gì phải làm để sống sót, mà bạn còn đang giúp chính mình và những người khác giảm tỷ lệ tử vong.
Nếu có người xung quanh bạn bị mất bình tĩnh, hãy:
- Giúp họ bình tĩnh vì những hành động của họ có thể cản trở các bạn trong quá trình sơ tán
- Nếu họ sợ hãi đến cứng người lại, hãy hét vào mặt họ.
Thoát thân bằng đường nhanh nhất, không phải đường ngắn nhất
Con đường ngắn nhất đôi khi lại dẫn bạn đến nhiều nguy hiểm hơn. Khi con tàu bắt đầu mất thăng bằng, hãy vớ lấy bất cứ thứ gì có thể giữ bạn ở trên cao như ống nước, móc treo, giàn đèn …
Chỉ được sử dụng thang máy khi thang bộ đã bị ngập nước.
Khi bạn vẫn còn ở trong con tàu, nhớ cẩn thận những vật thể bay hoặc nổi trên đường đi của bạn. Chúng có thể khiến bạn bị thương hoặc thậm chí giết chết bạn.
Đến nơi có thuyền cứu hộ gần nhất
Nếu bạn không biết đường, hãy đến chỗ bạn thấy thuyền viên đang giúp hành khách trốn thoát. Nhớ rằng, đừng chơi trò anh hùng - đòi ở lại thuyền khi các thuyền viên đã lên thuyền cứu hộ chẳng hạn. Hãy làm mọi việc để đảm bảo bạn và người thân yêu của mình được sống sót.
Tình huống lý tưởng nhất là bạn có thể lên thuyền cứu hộ an toàn và không bị ướt. Khi đó, hãy giữ bình tĩnh, nghe theo hướng dẫn và chờ cứu viện. Ngồi chờ đợi giữa biển cả mênh mông trong một con thuyền nhỏ nhoi sẽ rất đáng sợ, nhưng hãy yên tâm vì bạn sẽ được cứu sớm.
Hãy sử dụng lương thực tiết kiệm nhất. Chỉ sử dụng tín hiệu khi báo hiệu cho đội cứu hộ. Ngồi gần nhau để giữ ấm và phân công nhau để canh chừng. Hứng nước mưa để uống, đừng uống nước biển hoặc nước tiểu. Nếu có vết thương, hãy cố gắng xử trí nó tốt nhất bạn có thể.
Kiên định và đừng bao giờ từ bỏ hi vọng. Những câu chuyện thần kỳ sống sót sau khi chìm tàu thường đến từ những người kiên định nhất.
Hãy nhớ rằng
- Chuẩn bị trước thức ăn, chai nước sạch, chăn và la bàn khi đi du lịch bằng thuyền.
- Giúp đỡ người khác. Không phải lúc nào bạn cũng có thể sống sót nếu chỉ có một mình.
- Luôn ở cùng nhau, các bạn sẽ là nguồn động viên tinh thần cho nhau.
- Để ý nếu có đàn chuột chảy hoảng loạn, đó có thể là dấu hiệu nước tràn vào tàu. Chuột thường sống ở những góc tối tăm, ẩm thấp nhất nên chúng có thể phát hiện ra tình trạng tàu trước cả con người.
Theo Ione
Du lịch, GO!
Tôi suýt chết vì tắm biển
Bỗng dưng trong tích tắc, chúng tôi bị lọt vào một vùng trũng, bàn chân hụt hẫng vì không với tới đáy biển nữa...
Tôi năm nay 33 tuổi, là thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại Úc. Sau bao nhiêu năm nỗ lực miệt mài và chờ đợi, vừa rồi tôi đã được gọi định cư theo diện tay nghề ở Úc. Bạn bè thấy tôi sắp đi nên mới rủ đến chơi nhà người quen ở một làng chài biển Phước Hải (Bà Rịa - Vũng Tàu).
Tính tôi lại hơi tham, đã không biết bơi nhưng thấy biển sóng lớn, có phần hung dữ... vậy mà vẫn ráng tắm bởi tâm lý ra tới biển mà không tắm thì tiếc quá. Tất nhiên là tôi vẫn nhát gan nên chọn nơi bằng phẳng nhất (theo mắt thường nhìn thấy trên bãi cát).
Bãi biển rất yên tĩnh vì ít khách du lịch, thi thoảng có vài người địa phương (tôi nhớ đa số họ là nữ) đi ngang qua. Tôi và ông xã (tên Minh) và một người bạn (tên Quang) cùng nhảy xuống. Anh bạn này cũng biết bơi, nhưng lại không biết đứng nước.
Vừa xuống, sóng đã đánh ào một cái, ba người chúng tôi như ba con kiến dạt ngay vào bờ. Hai vợ chồng tôi lồm cồm bò ra tắm tiếp. Anh bạn thì vừa ra đã bị sóng đánh dạt mất chiếc vòng tay may mắn nên lại trở lên bờ. Hai vợ chồng tôi chỉ đứng tắm chỗ nước ngang hông, nên nghĩ chắc không sao.
Bỗng dưng trong tích tắc, chúng tôi bị lọt vào một vùng trũng (sau này tôi mới biết đó là vùng nước xoáy), chân không tới đáy. Tôi hết hồn, bám ngay vào chồng. Lúc đó tôi vẫn nghĩ quan trọng là phải giữ tinh thần, không được hoảng loạn, và chồng tôi cũng liên tục nhắc điều đó. Vì vậy tuy hoảng sợ nhưng tôi vẫn cố thả lỏng, không bấu víu quá mức làm ảnh hưởng cho người cứu mình. Nếu biển yên thì không có gì để nói, lần này biển lại động, sóng liên tục ập vào rồi lại cuốn mọi thứ ra.
Minh - chồng tôi cố hết sức cũng không kéo tôi vào được dù chỉ một tấc. Lúc này, ông xã cũng hoảng rồi, la lên được có 2 chữ: “Quang, cứu”. May mắn thay, anh bạn trên bờ nghe được rồi. Nếu anh ấy vẫn ở dưới nước thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. May hơn, dù nãy giờ không có ai qua lại trên bờ, nhưng ngay lúc đó có một anh dân chài đi ngang qua. Lúc này tôi vẫn còn khá bình tĩnh vì còn tin rằng anh bạn trên bờ sẽ giúp mình được và anh dân chài kia sẽ nhanh chóng kéo tôi lên thôi.
Lúc đó, Minh còn đủ sức nâng đỡ tôi lên, nên tôi còn trồi lên ngụp xuống được. Vì thực chất chúng tôi đang ở khá gần, nên vẫn thấy khá rõ những gì xảy ra trên bờ. Anh dân chài mặc một bộ đồ màu xanh dương đậm, nét mặt khắc khổ và đội nón tai bèo. Tuy nhiên, anh ấy đứng đó rất lâu mà không nhảy xuống cứu tôi*. Lúc này, tôi uống nước đã khá nhiều, sau này nghe Minh kể lúc đó Minh phải ngụp xuống chống luôn chân xuống cát (đầu cách mặt nước khoảng 40 - 50 phân) để nhấc tôi lên vì đuối quá, rồi lại trồi lên thở rồi lại ngụp xuống như vậy.
Cảm giác lúc đó thật đáng sợ. Mỗi lần tôi trồi lên được, tôi đều ráng hết sức mà hớp hơi, nhưng vừa ngụp xuống là phải ngoi lên ngay chứ không giữ được. Bình thường hớp một hơi như vậy người ta có thể nín thở cả 20 giây chứ chẳng chơi. Vậy mới biết, người ta chết đuối đa phần vì sợ và mất bình tĩnh. Anh chài vẫn đứng nhìn. Sau này anh bạn tôi nói, anh chài bảo: “Cầm giùm tao bao thuốc coi” và anh ấy cứ đứng do dự mặc cho anh bạn kia trình bày và năn nỉ. Anh ấy vẫn đứng nhìn xa xăm thế kia, mặc cho tôi và ông xã đang thi nhau lặn, ngụp.
Sau này ông xã tôi nói, không thể trách người ta vì không biết người ta đang nghĩ gì. Có thể là người ta tưởng mình đang giỡn, gần bờ thế mà, có thể người ta đang đánh giá tình hình, lựa cơn sóng mà bơi hay gì đấy.
Tôi vẫn thường hùng hồn tuyên bố: “Không sợ chết, chỉ sợ già” vậy mà lúc đó tôi lại cảm thấy một sự bất lực dâng trào, thấy mình quá nhỏ bé giữa đại dương và hoang mang nghĩ: “Không thể làm gì được nữa rồi”. Lúc ấy tôi lại chợt nghĩ: “Mình ngu ngốc quá, sao lại để lọt vào cảnh này. Phấn đấu gian khổ bao nhiêu năm, để đến trước khi huy hoàng lại có kết cục bi thảm này. Phải chăng số trời đã định? Nếu vậy thì thật là mỉa mai quá và thật là đau quá. Mình còn bao nhiêu hoài bão, ước mơ, mình không được sống để đi tiếp nữa sao?”.
Tôi lại nghĩ đến mẹ, tôi đi thế này chỉ sợ mẹ vật vã khóc than đau đớn cho tôi. Tất cả các ý nghĩ xảy ra rất nhanh, chỉ trong vài giây là cùng.
Nhưng thật đúng là có sự màu nhiệm, một “thiên thần áo trắng” đang bước tới. Ở cái bãi biển hoang vu này mà trong vài phút có đến hai người nam là dân địa phương đi qua. Cậu bé độ 20 tuổi, cao lêu nghêu, mặc cái áo thun dài tay màu trắng. Thật sự tôi không để ý được chuyện gì trên bờ nữa rồi, sau này tôi chỉ nghe kể cậu bé ấy quăng ngay nón nhảy ngay xuống để cứu tôi.
Lúc đó anh dân chài cũng đã ra xong quyết định. Có lẽ anh thấy cậu bé kia nhảy xuống, hay anh đã nghĩ ra được cách tối ưu cứu tôi chăng? Có thể do góc nhìn nên tôi không thấy cậu bé bơi ra, chỉ thấy anh chài đang chầm chậm, chầm chậm lội ra (chứ không phải là bơi). Trên miệng anh còn ngậm điếu thuốc và anh còn vội kéo thêm vài hơi thuốc.Thật là hài hước, lúc đó không biết sao mà tôi lại giận mình đã gây phiền phức cho người ta quá, phải lội xuống ướt hết đồ. Cái thân mình đang uống nước và ông xã sắp vọp bẻ, cả hai sắp chết đến nơi thì không lo.
Cuối cùng thì cậu bé đã ra tới. Dù khoảng cách khá gần nhưng biển liên tục sóng ra sóng vào nên di chuyển theo một hướng nhất định là điều cực khó. Tôi nhớ mình không dám bấu víu vào cậu quá mạnh, chỉ có kéo cái áo cậu bé muốn rách luôn thôi.
Anh chài cũng đã ra tới nơi, cả hai dìu tôi vào. Nếu chỉ có một người thì cũng không biết thế nào, nên tôi vẫn thầm cám ơn cả hai người đó. Lên đến nơi an toàn, tôi không phải thở được hồng hộc, mà chỉ thở được lướt kha lướt khướt vì quá mệt.
Tôi ráng cám ơn anh chài, anh ấy bỏ đi ngay. Tôi nhìn khuôn mặt cậu bé, cũng đang thất sắc đứng thở như chưa hiểu có chuyện gì xảy ra. Tôi ráng nói: “Cám ơn em” và cậu bé cũng quay đi ngay. Tiếc quá tôi không kịp xin số liên lạc của hai ân nhân cứu mạng mình, đặc biệt là cậu bé kia. Bây giờ tôi ngồi viết lại câu chuyện mà người ê ẩm, đầu nhức và một bên cổ hình như bị trặc vì ngước đầu lên quá mạnh và nhiều lần. Lúc tôi ngồi trên bờ được vài phút, nước biển bắt đầu thi nhau tuôn ra từ mũi.
Sau khi chết hụt, tôi ra chợ ăn sáng với mọi người vì tim đập chân run và đói lả. Lúc đó tôi mới cảm thấy quang cảnh, sự náo nhiệt xung quanh nó mới quý biết chừng nào. Vậy là tôi vẫn sống, suýt nữa đã có một “kịch bản” khác rồi.
Tôi hình dung rõ mồn một là đã “lên thiên đường” và gia đình tôi sẽ đau khổ quằn quại như thế nào. Đúng như lời Phật nói: “Mạng sống nằm trong hơi thở”. Mạng sống con người quá mong manh và sống chết lúc nào không ai biết được.
Đang ăn, tôi nghe ai đó nói chuyện: “Bây giờ phải chi có 750 triệu….”. Lúc đó tôi chợt nhận ra, chỉ có mạng sống con người là quý giá nhất, mất đi mạng sống thì 750 triệu hay 750 tỷ gì thì cũng là vô nghĩa. Nhưng vòng xoáy cuộc đời làm cho ta chỉ biết tới tiền tài, vật chất chứ ít khi nào để ý đến sức khỏe hay tính mạng của mình.
Nhìn lại sự việc, tôi rút ra được rằng hầu như cái gì xấu sắp xảy ra cũng có dấu hiệu cho mình thấy, nhưng chỉ vì ta không để ý hay quá tự tin mà không cảnh giác mà thôi, đến khi quá muộn thì…
Đêm trước khi tắm biển, chú người quen đã xách đèn pin dẫn tụi tôi đi một vòng trên bờ biển. Lúc này do thủy triều nên nước đang cuốn ra xa bờ lắm. Tôi thấy rõ những hố nước, không sâu lắm, chỉ độ 30 đến 50 phân nhưng lại rất rộng, như một cái ao. Tôi được giải thích đó là do nước xoáy. Tôi còn hỏi chú: “Mấy cái ao này nó như vậy luôn hay sao chú?”. Chú nói: “Không, có lúc này lúc kia chứ con”. Đó là dấu hiệu thứ nhất, mà tôi không chịu để ý.
Dấu hiệu thứ hai, anh bạn mới xuống đã bị đánh bay cái vòng tay vì sóng mạnh. Vậy mà tôi cũng không biết sợ. Khi tôi vừa lên được bờ, mấy cô dân chài chạy lại, nói: ‘”Tụi con đừng có tắm ở chỗ này, chỗ này có mấy cái ‘ao’, có người chết ở đây rồi”. Thật là hú hồn hú vía.
Tôi muốn nhắn nhủ với các bạn đừng bao giờ cho con em mình tắm biển mà không có ai đi theo, bơi theo. Trẻ em phải mặc áo phao hoặc tay đeo phao. Không thể chỉ dựa vào cái phao bơi được, vì sóng có thể đánh bạt cả người và phao bất cứ lúc nào. Không thể dựa vào bất kỳ ai khác, vì không ai có thể quan tâm con em mình bằng mình. Các bạn thanh niên đừng vì bốc đồng mà tách xa đồng loại, hoặc vì quá tự tin mà mạo hiểm một cách ngu dốt như chúng tôi.
Đã bước xuống đại dương thì ta chỉ như con kiến mà thôi, không ai biết dưới chân mình đang có những cái bẫy nguy hiểm nào rình rập. Ngay cả khi bạn nghĩ có người sẽ giúp bạn, thì cũng chưa chắc là bạn sẽ được đưa lên bờ mà còn thở. Bên cạnh đó, bạn phải biết rõ khu vực mình đang tắm, biển động sóng to thì không nên xuống và nếu không biết bơi thì ở trên bờ chơi hoặc rửa chân bằng nước biển là vui rồi.
Xem thêm: Dòng chảy xa bờ - kẻ giết người nguy hiểm khi tắm biển.
Qua sự việc lần này, tôi thề phen này sẽ quyết học bơi, phải học bơi để tự cứu mình chứ không thể cứ trông chờ thiên thần tới cứu. Tôi biết chắc sẽ có người bảo "ngu thì chết chứ bệnh tật gì", thật ra tôi mong càng nhiều người nghĩ như vậy càng tốt, chỉ mong các bạn đừng có lặp lại cái ngu ấy của tôi.
Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ giúp ích cho một ai đó, vì vậy tôi vô cùng biết ơn nếu bạn có thể chia sẻ nó cho bạn bè và người thân. Bạn không thể tưởng tượng bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu lâm vào tình cảnh đó đâu, nên nếu có người cảnh báo cho bạn trước thì vẫn tốt hơn là không ai nói gì.
Trước kia, tôi đã đi biển nhiều lần, cũng đã hai lần gặp nguy hiểm. Lần đầu là tại Hồ Cốc, ở gần bờ mà cũng bị sóng đánh dạt vào mấy bãi đá ngầm nhọn hoắt, tôi sợ quá nên nhảy lên ngay. Lần thứ hai ở biển Cần Giờ, bãi biển này vốn bằng phẳng nhưng tôi vẫn bị hụt chân, may mà có người sát cạnh bên nên không sao, chỉ bị uống vài ngụm nước. Tuy nhiên, con người ta thường “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” vì thoát nạn nhanh quá nên chẳng để lại ấn tượng gì nhiều.
Xin cảm ơn các bạn đã đọc hết câu chuyện của tôi.
Trịnh Thị Bích Thủy (Vnexpress)
Kỹ năng thiết yếu để thoát khỏi "tử thần" khi đi biển
Đã quá nhiều cái chết thương tâm từ việc tắm biển. Và con người dường như luôn đứng trước cuộc chiến ko cân sức với thiên nhiên. Hy vọng những thông tin mình đưa dưới đây , tóm tắt ngắn gọn,dễ hiểu sẽ giúp ích được phần nào cho mọi người :
Bẫy của dòng chảy xa bờ thường là mặt nước lặng, ít sóng, làm mọi người tưởng nhầm đó là nơi an toàn.
Vùng có sóng không phải là vùng nguy hiểm, mà vùng có mặt nước lặng hơn, thường có sóng nhỏ hơn mới tiềm ẩn những nguy cơ. Cái cần là bạn phải:
1. Không được hoảng sợ: Cảm giác bị cuốn trôi ra ngoài khơi chắc chắn sẽ rất tệ và kinh khủng, nhưng hãy cố gắng giữ bình tĩnh vì đây là điều quan trọng nhất. Dòng rút bờ sẽ ko hút bạn xuống đáy, mà chỉ đưa bạn ra xa bờ thôi. Và thông thường, dòng chảy tức thời đưa bạn ra xa bờ khoảng 30m.
2. Không được bơi ngược dòng: Đừng cố gắng bơi ngược dòng để vùng vẫy thoát ra và vào lại bờ bởi điều này làm đuối sức nhiều và vô nghĩa mà hãy bơi song song với bờ biển.
- Với người biết bơi, thay vì cố bơi ngược dòng, hãy tìm cách bơi song song với bờ biển ( sang trái hoặc phải , đợi dòng nước yếu dần, thoát khỏi vòng xoáy thì hãy bơi vào bờ ) .
- Đối với người không biết bơi: Nếu lỡ bị vào trường hợp ấy thì hãy bình tĩnh và thả ngửa ra, cố gắng thả lỏng người, giữ cơ thể nổi bằng cách ngửa mặt hướng lên trên, dùng tay và chân quạt xuống nước. Vì nước biển có nhiều muối nên bạn sẽ rất dể nổi trên nó. Cố gắng kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người.
3. Tuyệt đối tránh xa những vùng có cắm cờ đen và chấp hành nghiêm các chỉ dẫn của lực lượng cứu hộ.
Như trên đã đề cập, hãy cố gắng giữ bình tĩnh vì điều này sẽ cứu sống bạn. Nếu hoảng loạn, cuộc sống của bạn sẽ rất mong manh...
FB Angelina Nguyen (Vitalk.vn)
ĐGD: Phải nhìn nhận rằng biển là chốn du lịch vô cùng lý thú mà ai ai cũng ham thích được ngâm mình dưới dòng nước mặn, được sóng biển vỗ ì ầm vào lưng nhưng một cách massage toàn diện. Vậy nhưng, hãy cẩn thận dù bạn biết bơi và bơi rất giỏi.
Biển không như hồ bơi do độ sâu có thể thay đổi bất chợt mà ta không thể ngờ. Biển không như dòng chảy của sông lạch vì có sóng, đôi khi lại có những con sóng lớn cao bất ngờ, ngoài ra còn giòng chảy ngược có thể cuốn bạn ra xa.
Bọn mình phượt biển nhiều, có lúc tắm tại những bãi biển vô cùng hoang sơ, không một bóng người. Sa cơ lúc ấy thì ai biết mà cứu? Vậy nên không lạ khi ở bất kỳ vùng biển nào: độ sâu nơi bọn mình vùng vẫy dưới bãi biển chỉ không quá thắt lưng dù mình biết bơi, biết lặn và có thể 'thả nổi' hàng giờ, thậm chí hàng buổi... trên mặt nước ít sóng.
Biển đẹp vô cùng bạn thấy không? Vậy nhưng cũng cần cẩn thận một tý để tránh hiểm nguy chợt đến vào lúc không thể ngờ tới. Biển Cần Giờ cạn ngắt, vậy nhưng vụ 7 em HS tử nạn tại đây là vì đâu?
Du lịch, GO!
Read More
Tôi năm nay 33 tuổi, là thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại Úc. Sau bao nhiêu năm nỗ lực miệt mài và chờ đợi, vừa rồi tôi đã được gọi định cư theo diện tay nghề ở Úc. Bạn bè thấy tôi sắp đi nên mới rủ đến chơi nhà người quen ở một làng chài biển Phước Hải (Bà Rịa - Vũng Tàu).
Tính tôi lại hơi tham, đã không biết bơi nhưng thấy biển sóng lớn, có phần hung dữ... vậy mà vẫn ráng tắm bởi tâm lý ra tới biển mà không tắm thì tiếc quá. Tất nhiên là tôi vẫn nhát gan nên chọn nơi bằng phẳng nhất (theo mắt thường nhìn thấy trên bãi cát).
Bãi biển rất yên tĩnh vì ít khách du lịch, thi thoảng có vài người địa phương (tôi nhớ đa số họ là nữ) đi ngang qua. Tôi và ông xã (tên Minh) và một người bạn (tên Quang) cùng nhảy xuống. Anh bạn này cũng biết bơi, nhưng lại không biết đứng nước.
Vừa xuống, sóng đã đánh ào một cái, ba người chúng tôi như ba con kiến dạt ngay vào bờ. Hai vợ chồng tôi lồm cồm bò ra tắm tiếp. Anh bạn thì vừa ra đã bị sóng đánh dạt mất chiếc vòng tay may mắn nên lại trở lên bờ. Hai vợ chồng tôi chỉ đứng tắm chỗ nước ngang hông, nên nghĩ chắc không sao.
Minh - chồng tôi cố hết sức cũng không kéo tôi vào được dù chỉ một tấc. Lúc này, ông xã cũng hoảng rồi, la lên được có 2 chữ: “Quang, cứu”. May mắn thay, anh bạn trên bờ nghe được rồi. Nếu anh ấy vẫn ở dưới nước thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. May hơn, dù nãy giờ không có ai qua lại trên bờ, nhưng ngay lúc đó có một anh dân chài đi ngang qua. Lúc này tôi vẫn còn khá bình tĩnh vì còn tin rằng anh bạn trên bờ sẽ giúp mình được và anh dân chài kia sẽ nhanh chóng kéo tôi lên thôi.
Lúc đó, Minh còn đủ sức nâng đỡ tôi lên, nên tôi còn trồi lên ngụp xuống được. Vì thực chất chúng tôi đang ở khá gần, nên vẫn thấy khá rõ những gì xảy ra trên bờ. Anh dân chài mặc một bộ đồ màu xanh dương đậm, nét mặt khắc khổ và đội nón tai bèo. Tuy nhiên, anh ấy đứng đó rất lâu mà không nhảy xuống cứu tôi*. Lúc này, tôi uống nước đã khá nhiều, sau này nghe Minh kể lúc đó Minh phải ngụp xuống chống luôn chân xuống cát (đầu cách mặt nước khoảng 40 - 50 phân) để nhấc tôi lên vì đuối quá, rồi lại trồi lên thở rồi lại ngụp xuống như vậy.
Cảm giác lúc đó thật đáng sợ. Mỗi lần tôi trồi lên được, tôi đều ráng hết sức mà hớp hơi, nhưng vừa ngụp xuống là phải ngoi lên ngay chứ không giữ được. Bình thường hớp một hơi như vậy người ta có thể nín thở cả 20 giây chứ chẳng chơi. Vậy mới biết, người ta chết đuối đa phần vì sợ và mất bình tĩnh. Anh chài vẫn đứng nhìn. Sau này anh bạn tôi nói, anh chài bảo: “Cầm giùm tao bao thuốc coi” và anh ấy cứ đứng do dự mặc cho anh bạn kia trình bày và năn nỉ. Anh ấy vẫn đứng nhìn xa xăm thế kia, mặc cho tôi và ông xã đang thi nhau lặn, ngụp.Sau này ông xã tôi nói, không thể trách người ta vì không biết người ta đang nghĩ gì. Có thể là người ta tưởng mình đang giỡn, gần bờ thế mà, có thể người ta đang đánh giá tình hình, lựa cơn sóng mà bơi hay gì đấy.
Tôi vẫn thường hùng hồn tuyên bố: “Không sợ chết, chỉ sợ già” vậy mà lúc đó tôi lại cảm thấy một sự bất lực dâng trào, thấy mình quá nhỏ bé giữa đại dương và hoang mang nghĩ: “Không thể làm gì được nữa rồi”. Lúc ấy tôi lại chợt nghĩ: “Mình ngu ngốc quá, sao lại để lọt vào cảnh này. Phấn đấu gian khổ bao nhiêu năm, để đến trước khi huy hoàng lại có kết cục bi thảm này. Phải chăng số trời đã định? Nếu vậy thì thật là mỉa mai quá và thật là đau quá. Mình còn bao nhiêu hoài bão, ước mơ, mình không được sống để đi tiếp nữa sao?”.Tôi lại nghĩ đến mẹ, tôi đi thế này chỉ sợ mẹ vật vã khóc than đau đớn cho tôi. Tất cả các ý nghĩ xảy ra rất nhanh, chỉ trong vài giây là cùng.
Nhưng thật đúng là có sự màu nhiệm, một “thiên thần áo trắng” đang bước tới. Ở cái bãi biển hoang vu này mà trong vài phút có đến hai người nam là dân địa phương đi qua. Cậu bé độ 20 tuổi, cao lêu nghêu, mặc cái áo thun dài tay màu trắng. Thật sự tôi không để ý được chuyện gì trên bờ nữa rồi, sau này tôi chỉ nghe kể cậu bé ấy quăng ngay nón nhảy ngay xuống để cứu tôi.
Lúc đó anh dân chài cũng đã ra xong quyết định. Có lẽ anh thấy cậu bé kia nhảy xuống, hay anh đã nghĩ ra được cách tối ưu cứu tôi chăng? Có thể do góc nhìn nên tôi không thấy cậu bé bơi ra, chỉ thấy anh chài đang chầm chậm, chầm chậm lội ra (chứ không phải là bơi). Trên miệng anh còn ngậm điếu thuốc và anh còn vội kéo thêm vài hơi thuốc.Thật là hài hước, lúc đó không biết sao mà tôi lại giận mình đã gây phiền phức cho người ta quá, phải lội xuống ướt hết đồ. Cái thân mình đang uống nước và ông xã sắp vọp bẻ, cả hai sắp chết đến nơi thì không lo.Cuối cùng thì cậu bé đã ra tới. Dù khoảng cách khá gần nhưng biển liên tục sóng ra sóng vào nên di chuyển theo một hướng nhất định là điều cực khó. Tôi nhớ mình không dám bấu víu vào cậu quá mạnh, chỉ có kéo cái áo cậu bé muốn rách luôn thôi.
Anh chài cũng đã ra tới nơi, cả hai dìu tôi vào. Nếu chỉ có một người thì cũng không biết thế nào, nên tôi vẫn thầm cám ơn cả hai người đó. Lên đến nơi an toàn, tôi không phải thở được hồng hộc, mà chỉ thở được lướt kha lướt khướt vì quá mệt.
Sau khi chết hụt, tôi ra chợ ăn sáng với mọi người vì tim đập chân run và đói lả. Lúc đó tôi mới cảm thấy quang cảnh, sự náo nhiệt xung quanh nó mới quý biết chừng nào. Vậy là tôi vẫn sống, suýt nữa đã có một “kịch bản” khác rồi.
Tôi hình dung rõ mồn một là đã “lên thiên đường” và gia đình tôi sẽ đau khổ quằn quại như thế nào. Đúng như lời Phật nói: “Mạng sống nằm trong hơi thở”. Mạng sống con người quá mong manh và sống chết lúc nào không ai biết được.
Đang ăn, tôi nghe ai đó nói chuyện: “Bây giờ phải chi có 750 triệu….”. Lúc đó tôi chợt nhận ra, chỉ có mạng sống con người là quý giá nhất, mất đi mạng sống thì 750 triệu hay 750 tỷ gì thì cũng là vô nghĩa. Nhưng vòng xoáy cuộc đời làm cho ta chỉ biết tới tiền tài, vật chất chứ ít khi nào để ý đến sức khỏe hay tính mạng của mình.
Nhìn lại sự việc, tôi rút ra được rằng hầu như cái gì xấu sắp xảy ra cũng có dấu hiệu cho mình thấy, nhưng chỉ vì ta không để ý hay quá tự tin mà không cảnh giác mà thôi, đến khi quá muộn thì…
Đêm trước khi tắm biển, chú người quen đã xách đèn pin dẫn tụi tôi đi một vòng trên bờ biển. Lúc này do thủy triều nên nước đang cuốn ra xa bờ lắm. Tôi thấy rõ những hố nước, không sâu lắm, chỉ độ 30 đến 50 phân nhưng lại rất rộng, như một cái ao. Tôi được giải thích đó là do nước xoáy. Tôi còn hỏi chú: “Mấy cái ao này nó như vậy luôn hay sao chú?”. Chú nói: “Không, có lúc này lúc kia chứ con”. Đó là dấu hiệu thứ nhất, mà tôi không chịu để ý.
Dấu hiệu thứ hai, anh bạn mới xuống đã bị đánh bay cái vòng tay vì sóng mạnh. Vậy mà tôi cũng không biết sợ. Khi tôi vừa lên được bờ, mấy cô dân chài chạy lại, nói: ‘”Tụi con đừng có tắm ở chỗ này, chỗ này có mấy cái ‘ao’, có người chết ở đây rồi”. Thật là hú hồn hú vía.
Tôi muốn nhắn nhủ với các bạn đừng bao giờ cho con em mình tắm biển mà không có ai đi theo, bơi theo. Trẻ em phải mặc áo phao hoặc tay đeo phao. Không thể chỉ dựa vào cái phao bơi được, vì sóng có thể đánh bạt cả người và phao bất cứ lúc nào. Không thể dựa vào bất kỳ ai khác, vì không ai có thể quan tâm con em mình bằng mình. Các bạn thanh niên đừng vì bốc đồng mà tách xa đồng loại, hoặc vì quá tự tin mà mạo hiểm một cách ngu dốt như chúng tôi.
Đã bước xuống đại dương thì ta chỉ như con kiến mà thôi, không ai biết dưới chân mình đang có những cái bẫy nguy hiểm nào rình rập. Ngay cả khi bạn nghĩ có người sẽ giúp bạn, thì cũng chưa chắc là bạn sẽ được đưa lên bờ mà còn thở. Bên cạnh đó, bạn phải biết rõ khu vực mình đang tắm, biển động sóng to thì không nên xuống và nếu không biết bơi thì ở trên bờ chơi hoặc rửa chân bằng nước biển là vui rồi.
Xem thêm: Dòng chảy xa bờ - kẻ giết người nguy hiểm khi tắm biển.
Qua sự việc lần này, tôi thề phen này sẽ quyết học bơi, phải học bơi để tự cứu mình chứ không thể cứ trông chờ thiên thần tới cứu. Tôi biết chắc sẽ có người bảo "ngu thì chết chứ bệnh tật gì", thật ra tôi mong càng nhiều người nghĩ như vậy càng tốt, chỉ mong các bạn đừng có lặp lại cái ngu ấy của tôi.
Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ giúp ích cho một ai đó, vì vậy tôi vô cùng biết ơn nếu bạn có thể chia sẻ nó cho bạn bè và người thân. Bạn không thể tưởng tượng bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu lâm vào tình cảnh đó đâu, nên nếu có người cảnh báo cho bạn trước thì vẫn tốt hơn là không ai nói gì.
Trước kia, tôi đã đi biển nhiều lần, cũng đã hai lần gặp nguy hiểm. Lần đầu là tại Hồ Cốc, ở gần bờ mà cũng bị sóng đánh dạt vào mấy bãi đá ngầm nhọn hoắt, tôi sợ quá nên nhảy lên ngay. Lần thứ hai ở biển Cần Giờ, bãi biển này vốn bằng phẳng nhưng tôi vẫn bị hụt chân, may mà có người sát cạnh bên nên không sao, chỉ bị uống vài ngụm nước. Tuy nhiên, con người ta thường “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ” vì thoát nạn nhanh quá nên chẳng để lại ấn tượng gì nhiều.
Xin cảm ơn các bạn đã đọc hết câu chuyện của tôi.
Trịnh Thị Bích Thủy (Vnexpress)
Kỹ năng thiết yếu để thoát khỏi "tử thần" khi đi biển
Đã quá nhiều cái chết thương tâm từ việc tắm biển. Và con người dường như luôn đứng trước cuộc chiến ko cân sức với thiên nhiên. Hy vọng những thông tin mình đưa dưới đây , tóm tắt ngắn gọn,dễ hiểu sẽ giúp ích được phần nào cho mọi người :
Bẫy của dòng chảy xa bờ thường là mặt nước lặng, ít sóng, làm mọi người tưởng nhầm đó là nơi an toàn.
Vùng có sóng không phải là vùng nguy hiểm, mà vùng có mặt nước lặng hơn, thường có sóng nhỏ hơn mới tiềm ẩn những nguy cơ. Cái cần là bạn phải:
1. Không được hoảng sợ: Cảm giác bị cuốn trôi ra ngoài khơi chắc chắn sẽ rất tệ và kinh khủng, nhưng hãy cố gắng giữ bình tĩnh vì đây là điều quan trọng nhất. Dòng rút bờ sẽ ko hút bạn xuống đáy, mà chỉ đưa bạn ra xa bờ thôi. Và thông thường, dòng chảy tức thời đưa bạn ra xa bờ khoảng 30m.
2. Không được bơi ngược dòng: Đừng cố gắng bơi ngược dòng để vùng vẫy thoát ra và vào lại bờ bởi điều này làm đuối sức nhiều và vô nghĩa mà hãy bơi song song với bờ biển.
- Với người biết bơi, thay vì cố bơi ngược dòng, hãy tìm cách bơi song song với bờ biển ( sang trái hoặc phải , đợi dòng nước yếu dần, thoát khỏi vòng xoáy thì hãy bơi vào bờ ) .
- Đối với người không biết bơi: Nếu lỡ bị vào trường hợp ấy thì hãy bình tĩnh và thả ngửa ra, cố gắng thả lỏng người, giữ cơ thể nổi bằng cách ngửa mặt hướng lên trên, dùng tay và chân quạt xuống nước. Vì nước biển có nhiều muối nên bạn sẽ rất dể nổi trên nó. Cố gắng kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người.
3. Tuyệt đối tránh xa những vùng có cắm cờ đen và chấp hành nghiêm các chỉ dẫn của lực lượng cứu hộ.
Như trên đã đề cập, hãy cố gắng giữ bình tĩnh vì điều này sẽ cứu sống bạn. Nếu hoảng loạn, cuộc sống của bạn sẽ rất mong manh...
FB Angelina Nguyen (Vitalk.vn)
ĐGD: Phải nhìn nhận rằng biển là chốn du lịch vô cùng lý thú mà ai ai cũng ham thích được ngâm mình dưới dòng nước mặn, được sóng biển vỗ ì ầm vào lưng nhưng một cách massage toàn diện. Vậy nhưng, hãy cẩn thận dù bạn biết bơi và bơi rất giỏi.
Biển không như hồ bơi do độ sâu có thể thay đổi bất chợt mà ta không thể ngờ. Biển không như dòng chảy của sông lạch vì có sóng, đôi khi lại có những con sóng lớn cao bất ngờ, ngoài ra còn giòng chảy ngược có thể cuốn bạn ra xa.Bọn mình phượt biển nhiều, có lúc tắm tại những bãi biển vô cùng hoang sơ, không một bóng người. Sa cơ lúc ấy thì ai biết mà cứu? Vậy nên không lạ khi ở bất kỳ vùng biển nào: độ sâu nơi bọn mình vùng vẫy dưới bãi biển chỉ không quá thắt lưng dù mình biết bơi, biết lặn và có thể 'thả nổi' hàng giờ, thậm chí hàng buổi... trên mặt nước ít sóng.
Biển đẹp vô cùng bạn thấy không? Vậy nhưng cũng cần cẩn thận một tý để tránh hiểm nguy chợt đến vào lúc không thể ngờ tới. Biển Cần Giờ cạn ngắt, vậy nhưng vụ 7 em HS tử nạn tại đây là vì đâu?
Du lịch, GO!
Xử lý nhanh sự cố thường gặp khi du lịch
(TDL) - Khi đi du lịch, vì háo hức khám phá những vùng đất mới bạn rất có thể bị say nắng, rắn cắn, ong đốt,...
Để tránh ảnh hưởng xấu tới sức khỏe trong chuyến du lịch, bạn hãy trang bị kiến thức xử lý các tình huống này.
Dưới đây là cách xử lý cụ thể cho từng trường hợp:
Say nắng
Du lịch vào mùa hè nắng nóng, cộng với các hoạt động ngoài trời kéo dài rất dễ khiến cơ thể bị mất nước do ra quá nhiều mồ hôi, dẫn đến say nắng. Lúc này nhiệt độ cơ thể sẽ tăng cao, tới 39 - 40 độ C, da khô, môi và lưỡi khô rộp, có thể tụt huyết áp, tiểu ít. Nặng hơn có thể bị ngất và lên cơn co giật.
Dùng khăn dấp nước mát đắp lên trán để hạ nhiệt cho người bị say nắng. Ảnh: wisegeek
Khi gặp tình huống này, bạn nên đưa người bị say nắng vào nơi râm mát, thoáng gió, cởi bớt quần áo. Sau đó, dùng khăn dấp nước mát liên tục đắp lên trán, gáy, ngực, nách, cánh tay, đùi. Có thể dùng đá lạnh để chườm nhưng phải liên tục thay đổi vị trí tiếp xúc.
Khi người say nắng tỉnh, bạn nên cho uống nước có pha muối loãng (4 - 5g muối ăn trong 1 lít nước) hoặc dung dịch oresol cho tới khi hết khát. Trong trường hợp người bị say nắng không tỉnh và mê, cần đưa ngay đến cơ sở y tế gần nhất. Trên đường đi tiếp tục chườm lạnh và bù dịch.
Rắn cắn
Leo núi, đi bộ đường rừng, nhất là trong đêm tối có thể khiến bạn gặp tai nạn rắn cắn bất cứ lúc nào.
Thay vì hoảng loạn, bạn nên bình tĩnh và nhanh chóng xác định xem đó là rắn lành hay rắn độc. Trong khi rắn lành thường để lại cả hai hàm răng với nhiều vết chấm hình vòng cung thì vết thương tại nơi bị rắn độc cắn lại có hai vết răng nanh cách nhau 5 mm.
Nếu bị rắn độc cắn hoặc không xác định được, bạn cần ngồi yên một chỗ, không cử động phần cơ thể bị rắn cắn. Sau đó rửa sạch vết rắn cắn bằng xà phòng và nước sạch. Dùng dao sạch (đã hơ trên lửa) rạch một đường dài khoảng 10 mm, sâu độ 3 mm tại vết răng nanh, sau đó nặn ra ít máu. Sát khuẩn vết rạch bằng cồn 70 độ hoặc ôxy già, nước muối, rồi băng ép vết thương lại và đưa đến cơ sở y tế gần nhất.
Ong đốt
Ngoài nguy cơ bị rắn cắn, bạn cũng không nên chủ quan với trường hợp bị ong đốt, đặc biệt là ong vò vẽ. Chúng có thể gây phù mặt, khó thở, đau buốt, thậm chí liệt thần kinh, suy gan thận.
Vì vậy, ngay khi phát hiện bị ong đốt, vết cắn cần được rửa xà phòng rồi chườm lạnh, sau đó chuyển bệnh nhân đến cơ sở y tế gần nhất để gắp vòi ong, nặng sẽ phải lọc máu ngoài thận để cứu sinh mạng và bảo đảm không để lại di chứng về sau.
Cách phân biệt 2 loại ong vò vẽ thường gặp:
- Loại nhỏ: Thân màu đen, vàng xen kẽ, bụng có một khoanh vàng rộng; làm tổ cao, thích sống gần hơi ấm của con người và gia súc. Độc tính của nọc ong này khá cao; nếu bị đốt 40-50 nốt (ở trẻ em là 30 nốt), bệnh nhân rất dễ tử vong nếu không được cứu chữa tích cực, đúng cách và triệt để.
- Loại to: Làm tổ trên mặt đất hoặc hố đất, rất độc. Chỉ 1-2 con đốt đã có thể gây sốt. Chúng thường làm tổ ở các gò, đồi, mô đất cao hơi yên tĩnh, thường xa nhà và nơi thả gia súc.
Đuối nước
Mùa hè nóng nực, không có gì thích thú hơn là được bơi lội trong làn nước mát của suối, hồ và biển cả. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy cơ bị đuối nước do chuột rút, khởi động chưa kỹ hay gặp phải sóng lớn hoặc vùng nước xoáy.
Do đó, khi gặp người bị đuối nước, bạn cần kéo đầu nạn nhân nhô lên khỏi mặt nước, tát thật mạnh vào má nạn nhân để gây phản xạ hồi tỉnh và thở lại. Nhanh chóng quàng tay qua nách, hoặc gọi thêm người hỗ trợ đưa nạn nhân vào bờ. Sau đó, để nạn nhân ở tư thế an toàn, kê gối dưới hai vai, nới rộng quần áo và tiến hành hô hấp nhân tạo và ép tim lồng ngực ngay lập tức. Khi mạch đập trở lại và có nhịp thở, đưa nạn nhân đến cơ sở y tế để hồi sức cấp cứu.
Theo Tin Du Lịch
Du lịch, GO!
Read More
Để tránh ảnh hưởng xấu tới sức khỏe trong chuyến du lịch, bạn hãy trang bị kiến thức xử lý các tình huống này.
Dưới đây là cách xử lý cụ thể cho từng trường hợp:
Say nắng
Du lịch vào mùa hè nắng nóng, cộng với các hoạt động ngoài trời kéo dài rất dễ khiến cơ thể bị mất nước do ra quá nhiều mồ hôi, dẫn đến say nắng. Lúc này nhiệt độ cơ thể sẽ tăng cao, tới 39 - 40 độ C, da khô, môi và lưỡi khô rộp, có thể tụt huyết áp, tiểu ít. Nặng hơn có thể bị ngất và lên cơn co giật.
Dùng khăn dấp nước mát đắp lên trán để hạ nhiệt cho người bị say nắng. Ảnh: wisegeek
Khi gặp tình huống này, bạn nên đưa người bị say nắng vào nơi râm mát, thoáng gió, cởi bớt quần áo. Sau đó, dùng khăn dấp nước mát liên tục đắp lên trán, gáy, ngực, nách, cánh tay, đùi. Có thể dùng đá lạnh để chườm nhưng phải liên tục thay đổi vị trí tiếp xúc.
Khi người say nắng tỉnh, bạn nên cho uống nước có pha muối loãng (4 - 5g muối ăn trong 1 lít nước) hoặc dung dịch oresol cho tới khi hết khát. Trong trường hợp người bị say nắng không tỉnh và mê, cần đưa ngay đến cơ sở y tế gần nhất. Trên đường đi tiếp tục chườm lạnh và bù dịch.
Rắn cắn
Leo núi, đi bộ đường rừng, nhất là trong đêm tối có thể khiến bạn gặp tai nạn rắn cắn bất cứ lúc nào.
Thay vì hoảng loạn, bạn nên bình tĩnh và nhanh chóng xác định xem đó là rắn lành hay rắn độc. Trong khi rắn lành thường để lại cả hai hàm răng với nhiều vết chấm hình vòng cung thì vết thương tại nơi bị rắn độc cắn lại có hai vết răng nanh cách nhau 5 mm.Nếu bị rắn độc cắn hoặc không xác định được, bạn cần ngồi yên một chỗ, không cử động phần cơ thể bị rắn cắn. Sau đó rửa sạch vết rắn cắn bằng xà phòng và nước sạch. Dùng dao sạch (đã hơ trên lửa) rạch một đường dài khoảng 10 mm, sâu độ 3 mm tại vết răng nanh, sau đó nặn ra ít máu. Sát khuẩn vết rạch bằng cồn 70 độ hoặc ôxy già, nước muối, rồi băng ép vết thương lại và đưa đến cơ sở y tế gần nhất.
Ong đốt
Ngoài nguy cơ bị rắn cắn, bạn cũng không nên chủ quan với trường hợp bị ong đốt, đặc biệt là ong vò vẽ. Chúng có thể gây phù mặt, khó thở, đau buốt, thậm chí liệt thần kinh, suy gan thận.
Vì vậy, ngay khi phát hiện bị ong đốt, vết cắn cần được rửa xà phòng rồi chườm lạnh, sau đó chuyển bệnh nhân đến cơ sở y tế gần nhất để gắp vòi ong, nặng sẽ phải lọc máu ngoài thận để cứu sinh mạng và bảo đảm không để lại di chứng về sau.Cách phân biệt 2 loại ong vò vẽ thường gặp:
- Loại nhỏ: Thân màu đen, vàng xen kẽ, bụng có một khoanh vàng rộng; làm tổ cao, thích sống gần hơi ấm của con người và gia súc. Độc tính của nọc ong này khá cao; nếu bị đốt 40-50 nốt (ở trẻ em là 30 nốt), bệnh nhân rất dễ tử vong nếu không được cứu chữa tích cực, đúng cách và triệt để.
- Loại to: Làm tổ trên mặt đất hoặc hố đất, rất độc. Chỉ 1-2 con đốt đã có thể gây sốt. Chúng thường làm tổ ở các gò, đồi, mô đất cao hơi yên tĩnh, thường xa nhà và nơi thả gia súc.
Đuối nước
Mùa hè nóng nực, không có gì thích thú hơn là được bơi lội trong làn nước mát của suối, hồ và biển cả. Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy cơ bị đuối nước do chuột rút, khởi động chưa kỹ hay gặp phải sóng lớn hoặc vùng nước xoáy.
Do đó, khi gặp người bị đuối nước, bạn cần kéo đầu nạn nhân nhô lên khỏi mặt nước, tát thật mạnh vào má nạn nhân để gây phản xạ hồi tỉnh và thở lại. Nhanh chóng quàng tay qua nách, hoặc gọi thêm người hỗ trợ đưa nạn nhân vào bờ. Sau đó, để nạn nhân ở tư thế an toàn, kê gối dưới hai vai, nới rộng quần áo và tiến hành hô hấp nhân tạo và ép tim lồng ngực ngay lập tức. Khi mạch đập trở lại và có nhịp thở, đưa nạn nhân đến cơ sở y tế để hồi sức cấp cứu.
Theo Tin Du Lịch
Du lịch, GO!
Chống ù, đau tai khi đi máy bay
(DTO) - Khi máy bay hạ canh hay cất cánh là lúc áp suất không khí tăng cao, lúc này nhiều người sẽ có cảm giác ù tai, đau tai. Ngáp, nuốt nước bọt hay ăn kẹo cao su… là những cách giảm đơn giản giúp giảm đi cảm giác đó.
Theo như các chuyên gia cho biết ù tai, thậm chí đau tai dữ dội, là triệu chứng khá phổ biến ở những người đi máy bay, xuất hiện do sự thay đổi áp lực của không khí, đặc biệt là khi máy bay cất cánh, hạ cánh.
Máy bay càng lên cao và càng lao xuống nhanh, sự thay đổi càng đột ngột càng dễ gây ra chấn thương tai do áp lực. Điều đó làm mất cân bằng áp suất hai bên màng nhĩ, khiến màng nhĩ bị phồng lên hay kéo giật về sau, làm cho tai của chúng ta rất ù và rất đau.
Để không bị ù tai, đau tai khi đi máy bay, về nguyên tắc cần hạn chế sức ép của không khí, áp suất đối khoang tai giữa, giúp cho vòi nhĩ luôn luôn đóng mở, góp phần cân bằng áp lực giữa tai giữa và không khí bên ngoài. Để làm được điều này, bạn có thể thực hiện theo một số lời khuyên hữu ích sau:
- Nuốt nước bọt liên tục.
- Nhai kẹo cao su cũng giúp bạn nốt nước bọt nhiều hơn.
- Uống nhiều ngụm nước nhỏ. Cách này chỉ nên sử dụng khi nào máy bay bắt đầu cất cánh hay hạ cánh.
- Dùng bông nút hai lỗ tai.
- Có thể dùng tinh dầu thơm để ngửi.
- Đừng ngủ trong khi máy bay đáp xuống, bạn cần nuốt nước bọt nhiều lần trong lúc này để tai được thông.
- Ngáp cũng là biện pháp hữu hiệu giúp giảm đau tai, trong trường hợp việc ngáp và nuốt nước bọt không đem lại hiệu quả, bạn có thể tiến hành các bước sau.
- Bước 1: Bịt chặt hai lỗ mũi lại.
- Bước 2: Hít không khí đầy mồm.
- Bước 3: Dùng cơ má và họng đẩy mạnh không khí vào phần sau của mũi, cứ như bạn đang cố gắng đẩy bật hai ngón tay đang bịt vào mũi. Không nên thổi quá mạnh, chỉ thổi bằng má, cơ má và họng.
Những động tác này giúp bạn cân bằng hai bên màng nhĩ và không còn cảm giác ù tai, đau tai để thích ứng được với áp suất tức thời đó.
Đối với trẻ em, khi không chủ động ngáp liên tục hoặc không biết cách thở bằng lỗ tai. Chính vì vậy, bạn nên có một vài “chiêu” nhỏ để giúp bé không cảm thấy ù tai hay đau tai.
Bạn nên cho bé nhai kẹo hay cho bé bú bình và không cho phép bé ngủ vào lúc máy bay hạ cánh. Trong trường hợp có nhiều thời gian, bạn có thể mang theo một quả bóng bay để cho bé thổi hay đơn giản hơn là bạn có thể lấy túi nôn trên máy bay để thổi. Khi mà bé làm những động tác như vậy, quay hàm của bé sẽ mở rộng hơn, lúc này cột không khí thông giữa mũi và miệng sẽ tràn vào trong khoang giữa làm cân bằng áp suất trong màng nhĩ.
Với những “chiêu” nhỏ trên chắc chắn sẽ giúp bạn loại bỏ đi cảm giác ù tai và đau tai khi đi máy bay, lúc này đảm bảo bạn sẽ có một thể trạng tốt cho chuyến du lịch tuyệt vời của mình.
Theo Nhữ Trang (Dân Trí)
Du lịch, GO!
Read More
Theo như các chuyên gia cho biết ù tai, thậm chí đau tai dữ dội, là triệu chứng khá phổ biến ở những người đi máy bay, xuất hiện do sự thay đổi áp lực của không khí, đặc biệt là khi máy bay cất cánh, hạ cánh.
Máy bay càng lên cao và càng lao xuống nhanh, sự thay đổi càng đột ngột càng dễ gây ra chấn thương tai do áp lực. Điều đó làm mất cân bằng áp suất hai bên màng nhĩ, khiến màng nhĩ bị phồng lên hay kéo giật về sau, làm cho tai của chúng ta rất ù và rất đau.
Để không bị ù tai, đau tai khi đi máy bay, về nguyên tắc cần hạn chế sức ép của không khí, áp suất đối khoang tai giữa, giúp cho vòi nhĩ luôn luôn đóng mở, góp phần cân bằng áp lực giữa tai giữa và không khí bên ngoài. Để làm được điều này, bạn có thể thực hiện theo một số lời khuyên hữu ích sau:
- Nuốt nước bọt liên tục.
- Nhai kẹo cao su cũng giúp bạn nốt nước bọt nhiều hơn.
- Uống nhiều ngụm nước nhỏ. Cách này chỉ nên sử dụng khi nào máy bay bắt đầu cất cánh hay hạ cánh.
- Dùng bông nút hai lỗ tai.
- Có thể dùng tinh dầu thơm để ngửi.
- Đừng ngủ trong khi máy bay đáp xuống, bạn cần nuốt nước bọt nhiều lần trong lúc này để tai được thông.
- Ngáp cũng là biện pháp hữu hiệu giúp giảm đau tai, trong trường hợp việc ngáp và nuốt nước bọt không đem lại hiệu quả, bạn có thể tiến hành các bước sau.
- Bước 1: Bịt chặt hai lỗ mũi lại.
- Bước 2: Hít không khí đầy mồm.
- Bước 3: Dùng cơ má và họng đẩy mạnh không khí vào phần sau của mũi, cứ như bạn đang cố gắng đẩy bật hai ngón tay đang bịt vào mũi. Không nên thổi quá mạnh, chỉ thổi bằng má, cơ má và họng.
Những động tác này giúp bạn cân bằng hai bên màng nhĩ và không còn cảm giác ù tai, đau tai để thích ứng được với áp suất tức thời đó.
Đối với trẻ em, khi không chủ động ngáp liên tục hoặc không biết cách thở bằng lỗ tai. Chính vì vậy, bạn nên có một vài “chiêu” nhỏ để giúp bé không cảm thấy ù tai hay đau tai.
Bạn nên cho bé nhai kẹo hay cho bé bú bình và không cho phép bé ngủ vào lúc máy bay hạ cánh. Trong trường hợp có nhiều thời gian, bạn có thể mang theo một quả bóng bay để cho bé thổi hay đơn giản hơn là bạn có thể lấy túi nôn trên máy bay để thổi. Khi mà bé làm những động tác như vậy, quay hàm của bé sẽ mở rộng hơn, lúc này cột không khí thông giữa mũi và miệng sẽ tràn vào trong khoang giữa làm cân bằng áp suất trong màng nhĩ.
Với những “chiêu” nhỏ trên chắc chắn sẽ giúp bạn loại bỏ đi cảm giác ù tai và đau tai khi đi máy bay, lúc này đảm bảo bạn sẽ có một thể trạng tốt cho chuyến du lịch tuyệt vời của mình.
Theo Nhữ Trang (Dân Trí)
Du lịch, GO!
Những lưu ý khi đi du lịch rừng
(PNO) - Khám phá núi rừng hiện là một trong những tour du lịch “hút” du khách bởi cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp, hoang sơ, yên bình và nhiều bí ẩn, hứa hẹn nhiều trải nghiệm thú vị.
Để có được những chuyến du lịch rừng đầy thú vị, du khách nên chú ý đến các vấn đề như sau:
• Nên nghiên cứu bản đồ kỹ và có một lịch trình phù hợp trước chuyến đi. Nên tìm hiểu trước thông tin về điều kiện thời tiết cũng như độ an toàn tại nơi bạn định đến.Tiếp theo, bạn cần thông báo cho người thân trong gia đình, bạn bè hoặc cơ quan an ninh (nếu ngại chuyến đi sẽ có rủi ro)…biết trước những kế hoạch du lịch tại khu rừng mà bạn định thực hiện. Đó có thể là vị trí bạn sẽ cắm trại, thời gian lưu trú tại khu rừng hoặc việc thông báo khi trở về an toàn cũng là điều cần thiết.
• Khi du ngoạn tại rừng rậm, tốt nhất du khách nên thuê người dân địa phương dẫn đường để tránh bị lạc cũng như họ có thể phiên dịch giúp ta hiểu ngôn ngữ của người dân bản địa.
• Chuẩn bị sẵn các vật dụng cá nhân trước khi “lên rừng” cũng là điều cần thiết. Tùy vào thời gian du ngoạn trong rừng dài hay ngắn mà bạn nên chuẩn bị dụng cụ thích hợp.
Thông thường, du khách nên chuẩn bị các vật dụng như sau: lều trại, túi ngủ, áo mưa, tấm trải, đèn pin, dao, bật lửa, nồi niêu xoang chảo (để nấu ăn), túi sơ cấp cứu và thuốc y tế, thực phẩm đóng hộp, nước uống, đặc biệt nên có thêm một loại thuốc khử trùng nước (viên aquatabs) phòng trường hợp hết nước khoáng hoặc nước đun sôi đem theo dọc đường. Tuy nhiên, bạn cũng không nên quá tin tưởng vào độ an toàn tuyệt đối của nước sông suối ở trong rừng.
• Đối với trang phục, du khách nên mặc quần áo rộng rãi, thoải mái, khoác thêm áo dài tay bên ngoài để tránh bị xây xước do vướng cành cây gai trong rừng cũng như bảo vệ bạn không bị cảm lạnh do vã mồ hôi và gặp gió rừng. Bên cạnh đó, du khách cũng nên đi giày vải mềm, đế có nhiều gai để bám đường cho chắc. Ba lô nên dùng loại có dây phụ thắt ngang bụng để cố định, không lắc lư để giúp bạn di chuyển dễ dàng hơn.
• Nếu du khách cắm trại ở gần sông, suối, ao, hồ thì nên cẩn thận khi tắm rửa và giặt giũ. Tốt nhất là nên hạn chế bơi lội để tránh tai nạn bất ngờ có thể xảy ra.
• Nếu đang du ngoạn trong rừng mà trời mưa bất chợt (dù to hay nhỏ), du khách cũng phải nhớ di chuyển lên cao. Vì ở rừng, lũ về rất bất chợt và cực kỳ nguy hiểm. Nếu trời không mưa mà thấy nước tự nhiên chuyển qua màu đục, có lá mục trôi xuống thì cũng nên di chuyển lên cao vì đó là dấu hiệu có thể lũ sắp về.
• Khi ngủ trong rừng, du khách không nên chọn chỗ ngủ dưới chân núi có nhiều đá, thay vào đó, nên chọn vị trí bằng phẳng và thông thoáng để ngủ. Chỗ ngủ phải nằm xen giữa các hàng cây (đề phòng mưa bão, cây đổ đè lên người). Nếu mắc võng khi ngủ, du khách phải chú ý dưới võng không có tảng đá hay vật nhọn nào (đề phòng võng đứt dây, bị ngã sẽ va, đâm vào vật nhọn). Bên cạnh đó, du khách cũng nên nhóm lửa khi ngủ nhằm giúp giữ ấm và xua đuổi thú dữ.
• Điều cuối cùng và cũng rất quan trọng là du khách nên đi thành nhóm để tránh bị lạc và dễ dàng hổ trợ lẫn nhau. Nếu đi trong vùng cây rậm rạp thì người đi trước nên thường xuyên thông báo cho người đi sau những chướng ngại vật trên đường đi. Nếu không may bị đi lạc, du khách nên đi theo đường mòn của dân đi củi, làm gỗ hoặc đi theo hướng nước sông suối chảy. Cách này sẽ giúp bạn trở về dưới xuôi và nhờ người dân địa phương chỉ đường về nhà an toàn.
ĐÌNH HUỆ (Theo wikihow&wisegeek.com)
Du lịch, GO!
Kỹ năng sống và thoát khi bị lạc trong rừng
Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới
Phòng chống côn trùng khi đi du lịch
Kinh nghiệm chống vắt khi đi rừng
Read More
Để có được những chuyến du lịch rừng đầy thú vị, du khách nên chú ý đến các vấn đề như sau:
• Nên nghiên cứu bản đồ kỹ và có một lịch trình phù hợp trước chuyến đi. Nên tìm hiểu trước thông tin về điều kiện thời tiết cũng như độ an toàn tại nơi bạn định đến.Tiếp theo, bạn cần thông báo cho người thân trong gia đình, bạn bè hoặc cơ quan an ninh (nếu ngại chuyến đi sẽ có rủi ro)…biết trước những kế hoạch du lịch tại khu rừng mà bạn định thực hiện. Đó có thể là vị trí bạn sẽ cắm trại, thời gian lưu trú tại khu rừng hoặc việc thông báo khi trở về an toàn cũng là điều cần thiết.
• Khi du ngoạn tại rừng rậm, tốt nhất du khách nên thuê người dân địa phương dẫn đường để tránh bị lạc cũng như họ có thể phiên dịch giúp ta hiểu ngôn ngữ của người dân bản địa.
• Chuẩn bị sẵn các vật dụng cá nhân trước khi “lên rừng” cũng là điều cần thiết. Tùy vào thời gian du ngoạn trong rừng dài hay ngắn mà bạn nên chuẩn bị dụng cụ thích hợp.
Thông thường, du khách nên chuẩn bị các vật dụng như sau: lều trại, túi ngủ, áo mưa, tấm trải, đèn pin, dao, bật lửa, nồi niêu xoang chảo (để nấu ăn), túi sơ cấp cứu và thuốc y tế, thực phẩm đóng hộp, nước uống, đặc biệt nên có thêm một loại thuốc khử trùng nước (viên aquatabs) phòng trường hợp hết nước khoáng hoặc nước đun sôi đem theo dọc đường. Tuy nhiên, bạn cũng không nên quá tin tưởng vào độ an toàn tuyệt đối của nước sông suối ở trong rừng.
• Đối với trang phục, du khách nên mặc quần áo rộng rãi, thoải mái, khoác thêm áo dài tay bên ngoài để tránh bị xây xước do vướng cành cây gai trong rừng cũng như bảo vệ bạn không bị cảm lạnh do vã mồ hôi và gặp gió rừng. Bên cạnh đó, du khách cũng nên đi giày vải mềm, đế có nhiều gai để bám đường cho chắc. Ba lô nên dùng loại có dây phụ thắt ngang bụng để cố định, không lắc lư để giúp bạn di chuyển dễ dàng hơn.
• Nếu du khách cắm trại ở gần sông, suối, ao, hồ thì nên cẩn thận khi tắm rửa và giặt giũ. Tốt nhất là nên hạn chế bơi lội để tránh tai nạn bất ngờ có thể xảy ra.
• Nếu đang du ngoạn trong rừng mà trời mưa bất chợt (dù to hay nhỏ), du khách cũng phải nhớ di chuyển lên cao. Vì ở rừng, lũ về rất bất chợt và cực kỳ nguy hiểm. Nếu trời không mưa mà thấy nước tự nhiên chuyển qua màu đục, có lá mục trôi xuống thì cũng nên di chuyển lên cao vì đó là dấu hiệu có thể lũ sắp về.
• Khi ngủ trong rừng, du khách không nên chọn chỗ ngủ dưới chân núi có nhiều đá, thay vào đó, nên chọn vị trí bằng phẳng và thông thoáng để ngủ. Chỗ ngủ phải nằm xen giữa các hàng cây (đề phòng mưa bão, cây đổ đè lên người). Nếu mắc võng khi ngủ, du khách phải chú ý dưới võng không có tảng đá hay vật nhọn nào (đề phòng võng đứt dây, bị ngã sẽ va, đâm vào vật nhọn). Bên cạnh đó, du khách cũng nên nhóm lửa khi ngủ nhằm giúp giữ ấm và xua đuổi thú dữ.
• Điều cuối cùng và cũng rất quan trọng là du khách nên đi thành nhóm để tránh bị lạc và dễ dàng hổ trợ lẫn nhau. Nếu đi trong vùng cây rậm rạp thì người đi trước nên thường xuyên thông báo cho người đi sau những chướng ngại vật trên đường đi. Nếu không may bị đi lạc, du khách nên đi theo đường mòn của dân đi củi, làm gỗ hoặc đi theo hướng nước sông suối chảy. Cách này sẽ giúp bạn trở về dưới xuôi và nhờ người dân địa phương chỉ đường về nhà an toàn.
ĐÌNH HUỆ (Theo wikihow&wisegeek.com)
Du lịch, GO!
Kỹ năng sống và thoát khi bị lạc trong rừng
Kinh nghiệm đi rừng nhiệt đới
Phòng chống côn trùng khi đi du lịch
Kinh nghiệm chống vắt khi đi rừng
Du lịch Phan Thiết bằng tàu hỏa
Sau đợt nâng cấp mới, tàu hỏa từ Sài Gòn đến Phan Thiết nay chỉ mất 4 tiếng và còn được trang bị các tiện nghi như mạng Wifi, TV cùng nhà vệ sinh sạch sẽ.
Trước đây, hễ nhắc đến du lịch Phan Thiết, nhiều người le lưỡi lắc đầu vì ngán ngẩm. Quãng đường từ Saigon đi Phan Thiết hơn 200 cây số, khá xa. Nếu đi bằng ô tô phải mất gần 6 tiếng đồng hồ. Còn tàu hỏa dường như chưa bao giờ là lựa chọn hoàn hảo bởi những vấn nạn về vệ sinh, tiện nghi, chất lượng dịch vụ.
Tuy nhiên, từ này những vấn đề trên không còn là mối lo ngại đối với du khách muốn đến du lịch Phan Thiết.
< Đoàn tàu SPT2.
Nắm bắt nhu cầu thị trường, Tổng công ty Đường sắt Việt Nam đã cho nâng cấp một số toa tàu với ghế mềm, máy lạnh, TV, ổ cắm điện, wifi, và đặc biệt là nhà vệ sinh sạch sẽ với bồn rửa tay rộng rãi. Thêm vào đó là rút ngắn thời gian tàu chạy chỉ còn 4 tiếng thay vì 5 – 6 tiếng như trước đây; mở thêm chuyến tàu chiều; đưa vào hệ thống bán vé tàu dịch vụ giao vé tàu tận nơi, giúp khách tiết kiệm thời gian xếp hàng mua vé tàu tại ga.
< Khu vực chờ tàu.
Những thông tin du khách cần biết:
- Tàu SPT2 (Saigon – Phan Thiết): khởi hành 6h50, đến ga Phan Thiết 10h55’.
- Tàu SPT1 (Phan Thiết – Saigon): khởi hành 13h10’, đến ga Saigon 17h15’.
- Tàu SPT4 (Saigon – Phan Thiết): khởi hành 17h30’, đến ga Phan Thiết 21h28’.
- Tàu SPT3 (Phan Thiết – Saigon): khởi hành 6h10’, đến ga Phan Thiết 10h15’.
< Tàu SPT4 (Saigon – Phan Thiết) khởi hành 17h30’, đến ga Phan Thiết 21h28’.
Số điện thoại đặt vé: 08 38 43 65 28
Giờ làm việc phòng vé: 07 – 21h hằng ngày
Vé được giao tận nơi, không tính phí trong vòng bán kính 7km tính từ ga Saigon. Nếu khách ở xa hơn, phí giao vé giao động từ 30 – 50.000vnđ/ lần giao vé.
Một vài mẹo cho chuyến đi của bạn thêm trọn vẹn:
< Toa tàu cũ chật chội, chỗ ngồi không thoải mái, từng là mối e ngại của du khách.
ĐẶT MUA VÉ TÀU:
- Nên đặt vé trước ngày khởi hành ít nhất 5 ngày để đảm bảo còn vé.
- Nên đặt vé cả lượt đi lẫn lượt về. Nếu chỉ mua vé lượt đi, ra đến Phan Thiết bạn nên liên hệ đặt vé lượt về hoặc nhờ nhân viên Lễ tân ở khách sạn/ resort nơi bạn lưu trú đặt giúp vé.
- Nên nói rõ với nhân viên bán vé bạn muốn mua vé toa tàu mới, đừng nhầm lẫn với toa VIP nhé! (Toa VIP thực ra là toa tàu cũ, chỗ ngồi được sắp xếp thích hợp dành cho gia đình hoặc nhóm 4 người đi cùng nhau với hai bằng ghế hướng vào nhau, ngăn bởi 1 chiếc bàn ở giữa).
< Toa tàu mới được tân trang, sạch sẽ, tiện nghi.
CHUẨN BỊ HÀNH LÝ:
- Nên mang theo hành lý gọn gàng, vì khoảng cách từ cổng ga đến chỗ lên tàu khá xa.
- Nên mang theo một ít thức ăn nếu bạn có thói quen ăn vặt. Toa căn tin trên tàu vẫn chưa được nâng cấp, bán rất ít món ăn, và cũng không được ngon cho lắm.
LÊN TÀU:
- Nên giữ lại vé tàu cho đến khi rời khỏi ga. Rất có khả năng nhân viên nhà ga yêu cầu khách xuất trình vé khi ra cửa.
- Lưu ý: Ga Phan Thiết cách ga Bình Thuận 15 phút. Đừng vội vàng xuống ga Bình Thuận nhé!
- Nên nhớ, các khu nghỉ dưỡng chủ yếu tập trung ở Mũi Né, không phải Phan Thiết.
- Trên tàu có nhân viên bán vé xe buýt cho khách di chuyển từ ga Phan Thiết vào khu tập trung các resort ở Mũi Né. Phí xe buýt là 35k/ người lớn. Trẻ em dưới 10 tuổi giá vé bằng ½ giá vé người lớn. Chỉ cần vừa ra đến cổng ga bạn sẽ gặp ngay chiếc xe buýt màu đỏ đỗ bên phải cổng ra vào ga Phan Thiết.

< Ga mới ở PhanThiết.
Chi phí vận chuyển xe máy bằng tàu hỏa từ Tp.HCM đến Phan Thiết (giá cuối năm 2013):
Xe máy số: 145.000 VNĐ
Xe tay ga: 155.000 VNĐ
Lưu ý: khi vận chuyển xe lên tàu bạn sẽ mất khoảng 5.000vnd cho mỗi lượt lên và xuống.
Ga Sài Gòn: số 01 Nguyễn Thông, P.9, Q.3, TP.HCM
Điện Thoại: Trả lời tự động: (08) 39 310 666
Điện thoại cung cấp thông tin: (08). 39 318 952 – 38 466 091
Phòng bán vé: (08) 38 436 524 – (08) 38 468 701 (xin số: 2302)
Website:gasaigon.com.vn
Theo Ivivu.com
Du lịch, GO!
Read More
Trước đây, hễ nhắc đến du lịch Phan Thiết, nhiều người le lưỡi lắc đầu vì ngán ngẩm. Quãng đường từ Saigon đi Phan Thiết hơn 200 cây số, khá xa. Nếu đi bằng ô tô phải mất gần 6 tiếng đồng hồ. Còn tàu hỏa dường như chưa bao giờ là lựa chọn hoàn hảo bởi những vấn nạn về vệ sinh, tiện nghi, chất lượng dịch vụ.
Tuy nhiên, từ này những vấn đề trên không còn là mối lo ngại đối với du khách muốn đến du lịch Phan Thiết.
< Đoàn tàu SPT2.
Nắm bắt nhu cầu thị trường, Tổng công ty Đường sắt Việt Nam đã cho nâng cấp một số toa tàu với ghế mềm, máy lạnh, TV, ổ cắm điện, wifi, và đặc biệt là nhà vệ sinh sạch sẽ với bồn rửa tay rộng rãi. Thêm vào đó là rút ngắn thời gian tàu chạy chỉ còn 4 tiếng thay vì 5 – 6 tiếng như trước đây; mở thêm chuyến tàu chiều; đưa vào hệ thống bán vé tàu dịch vụ giao vé tàu tận nơi, giúp khách tiết kiệm thời gian xếp hàng mua vé tàu tại ga.
< Khu vực chờ tàu.
Những thông tin du khách cần biết:
- Tàu SPT2 (Saigon – Phan Thiết): khởi hành 6h50, đến ga Phan Thiết 10h55’.
- Tàu SPT1 (Phan Thiết – Saigon): khởi hành 13h10’, đến ga Saigon 17h15’.
- Tàu SPT4 (Saigon – Phan Thiết): khởi hành 17h30’, đến ga Phan Thiết 21h28’.
- Tàu SPT3 (Phan Thiết – Saigon): khởi hành 6h10’, đến ga Phan Thiết 10h15’.
< Tàu SPT4 (Saigon – Phan Thiết) khởi hành 17h30’, đến ga Phan Thiết 21h28’.
Số điện thoại đặt vé: 08 38 43 65 28
Giờ làm việc phòng vé: 07 – 21h hằng ngày
Vé được giao tận nơi, không tính phí trong vòng bán kính 7km tính từ ga Saigon. Nếu khách ở xa hơn, phí giao vé giao động từ 30 – 50.000vnđ/ lần giao vé.
Một vài mẹo cho chuyến đi của bạn thêm trọn vẹn:
< Toa tàu cũ chật chội, chỗ ngồi không thoải mái, từng là mối e ngại của du khách.
ĐẶT MUA VÉ TÀU:
- Nên đặt vé trước ngày khởi hành ít nhất 5 ngày để đảm bảo còn vé.
- Nên đặt vé cả lượt đi lẫn lượt về. Nếu chỉ mua vé lượt đi, ra đến Phan Thiết bạn nên liên hệ đặt vé lượt về hoặc nhờ nhân viên Lễ tân ở khách sạn/ resort nơi bạn lưu trú đặt giúp vé.
- Nên nói rõ với nhân viên bán vé bạn muốn mua vé toa tàu mới, đừng nhầm lẫn với toa VIP nhé! (Toa VIP thực ra là toa tàu cũ, chỗ ngồi được sắp xếp thích hợp dành cho gia đình hoặc nhóm 4 người đi cùng nhau với hai bằng ghế hướng vào nhau, ngăn bởi 1 chiếc bàn ở giữa).
< Toa tàu mới được tân trang, sạch sẽ, tiện nghi.
CHUẨN BỊ HÀNH LÝ:
- Nên mang theo hành lý gọn gàng, vì khoảng cách từ cổng ga đến chỗ lên tàu khá xa.
- Nên mang theo một ít thức ăn nếu bạn có thói quen ăn vặt. Toa căn tin trên tàu vẫn chưa được nâng cấp, bán rất ít món ăn, và cũng không được ngon cho lắm.
LÊN TÀU:
- Nên giữ lại vé tàu cho đến khi rời khỏi ga. Rất có khả năng nhân viên nhà ga yêu cầu khách xuất trình vé khi ra cửa.
- Lưu ý: Ga Phan Thiết cách ga Bình Thuận 15 phút. Đừng vội vàng xuống ga Bình Thuận nhé!
- Nên nhớ, các khu nghỉ dưỡng chủ yếu tập trung ở Mũi Né, không phải Phan Thiết.
- Trên tàu có nhân viên bán vé xe buýt cho khách di chuyển từ ga Phan Thiết vào khu tập trung các resort ở Mũi Né. Phí xe buýt là 35k/ người lớn. Trẻ em dưới 10 tuổi giá vé bằng ½ giá vé người lớn. Chỉ cần vừa ra đến cổng ga bạn sẽ gặp ngay chiếc xe buýt màu đỏ đỗ bên phải cổng ra vào ga Phan Thiết.

< Ga mới ở PhanThiết.
Chi phí vận chuyển xe máy bằng tàu hỏa từ Tp.HCM đến Phan Thiết (giá cuối năm 2013):
Xe máy số: 145.000 VNĐ
Xe tay ga: 155.000 VNĐ
Lưu ý: khi vận chuyển xe lên tàu bạn sẽ mất khoảng 5.000vnd cho mỗi lượt lên và xuống.
Ga Sài Gòn: số 01 Nguyễn Thông, P.9, Q.3, TP.HCM
Điện Thoại: Trả lời tự động: (08) 39 310 666
Điện thoại cung cấp thông tin: (08). 39 318 952 – 38 466 091
Phòng bán vé: (08) 38 436 524 – (08) 38 468 701 (xin số: 2302)
Website:gasaigon.com.vn
Theo Ivivu.com
Du lịch, GO!
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)






































